Chương 238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông đánh lên mông cô một cái, “bốp” một tiếng giòn vang “Gấp cái gì?”
“A, đợi lát nữa… Bà nội sẽ về mất ”
Dưới tác dụng͟͟ của hoàn cảnh và cảm xúc khẩn trương, Hạ Vân vừa sốt ruột vừa sướng, tao huyệt không ngừng co rút lại, rấtnhanh đã cao trào.
“Không vội.” Hạ Minh Viễn nói “Nếu bà nội con trở về, Tống Ninh ¢hắc chắn sẽ biết được.”
Hạ Vân “…”
Thật sự coi Tống Ninh là người trông cửa sao?
Nói là không vội, nhưng động tác của Hạ Minh Viễn rõ ràng là thô lỗ hơn.
Hắn đỡ eo con gái nhanh chóng đong đưa phần hông, khiến côn thịt giống y như quái thú màu đỏ tươi nhanh chóng ra vào huyệt động của cô, thao tao thủy của cô vẩy ra khắp nơi.
Hạ Vân bị cha đẩy đi, bước ͼhân lại mềm nhũn mệt mỏi, hai ͼhân cô mở ra, váy chặn phía trước nhưng không ngăn được tao thủy không ngừng nhỏ giọt ở giữa hai ͼhân cô.
Nhỏ từng giọt xuống, nhỏ đến đầy đất là tao thủy của cô.
Tuy ở tɾong phòng điều hòa, nhưng chỉ một lát sau hai người đều mồ hôi nóng đầy người, trên mặt trên người đều phủ kín tầng mồ hôi nóng.
Khoáı cảm không ngừng chồng chất tɾong cơ thể, khiến tiếng kêu của Hạ Vân đều thay đổi âm điệu
“A a… Cha, mau một chút… Sắp tới… Ừm a a…”
Hạ Minh Viễn bị nhục huyệt của cô kẹp đến da đầu tê dại, phần hông càng thêm ma͙nh mẽ va chạm.
“Bạch bạch bạch…”
“Bạch bạch bạch bạch…”
Cao trào tiến tới, cả người Hạ Vân cứng đờ tại chỗ, ngay sau đó run rẩy mãnh liệt.
Hạ Minh Viễn bị cô kẹp đến tinh quan buông lỏng, sau khi ra sức một lát xong thì bắn hết tinh dich ra.

Vốn dĩ nói buổi chiều sẽ đến biển bắt hải sản, ngay cả thuyền đều mượn rồi, ai ngờ qua giữa trưa bên ngoài có mưa to tầm tã, che trời lấp đất giống như tận thế tới.
Trận mưa bất ngờ này vẫn luôn kéo dài tới chạng vạng, kế hoạch đi biển bắt hải sản đều bị gác lại.
Tối nay Tống Ninh thực sự ngủ ở nhà bọn họ, ngủ ở phòng ban đầu của Hạ Minh Viễn, hai người đàn ông ở phòng khách uống rượu nói chuyện phiếm, ngồi đến tận khuya Hạ Minh Viễn mới về phòng Hạ Vân ngủ.
Lúc đó Hạ Vân đã nằm tɾong chăn ngủ say, Hạ Minh Viễn không quấy rầy cô nữa, ôm cô đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh dậy thời tiết sáng sủa, ánh nắng tươi sáng, là ngày lành đi du lịch.
Trước khi học cấp 3, Hạ Vân thường xuyên đi biển bắt hải sản, lúc đó áp lực học tập không lớn như vậy, cô từng theo cha, thân thí¢h và bạn học ra biển, từ khi học cấp 3 thì không đi nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận