Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ tới lại có thể đi biển bắt hải sản với cha, Hạ Vân lập tức cảm thấy hưng phấn.
Nhưng Tống Ninh dường như từ buổi sáng tỉnh dậy đã ủ rũ, tinh thần không được tốt lắm.
Khi ăn cơm trưa Hạ Vân không nhịn được hỏi anh ta “Anh không thoải mái chỗ nào sao?”
“Không có.” Tống Ninh lắc đầu, tiếp tục ăn cơm.
Sau khi ăn xong, anh ta mới nói nhỏ với Hạ Vân “Ngày hôm qua tôi không về nhà, cũng không đến nhà bà cô tôi, mẹ tôi đều không gửi cho tôi một tin nhắn.”
“Không phải tối hôm qua anh nói di động hết pin sập nguồn sao?”
“Cho dù sập nguồn, vẫn có thể gửi tin nhắn mà.” Tống Ninh nói.
Hạ Vân cảm thấy buồn cười nhìn anh ta, nhỏ giọng nói “Sao anh giống y như con gái như vậy?”
Tống Ninh “…”
Im lặng một lát, anh ta mới căm giận nói “Cô có người thươռg, căn bản không lý giải được thống khổ của cẩu độc thân như chúng tôi ”
Hạ Vân nghẹn họng.
Khiến người ta không nghĩ tới chính là, ngay khi ba bọn họ chuẩn bị xuấtphát ra biển bắt hải sản, không nghĩ tới một người xuất hiện ở cửa tiệm cửa hàng sửa xe.
“Mẹ?” Tống Ninh trợn to mắt, ngây ngốc hai giây sau đó chạy chậm tới chỗ người phụ nữ ngoài cửa.
Hạ Vân đi theo sau anh ta, rất tò mò mẹ Tống Ninh trông như thế nào.
Vừa nhìn khiến cô không nhịn được hít sâu một hơi, người phụ nữ xinh đẹp cao gầy này, đừng nói là mẹ, cho dù nói bà ấy là chị gái của Tống Ninh, Hạ Vân đều tin.
Người phụ nữ này cao gầy, khung xương rất đẹp, ngũ quan cũng đẹp, có chút giống với Tống Ninh, có mái tóc xoăn xinh đẹp, nhìn thoáng qua giống như người mẫụ
Mẹ Tống đứng bên cạnh một chiếc xe BMW màu xám bạc, nhìn thấy Tống Ninh thì lông mày nhíu chặt mấy ngày qua mới dần thả lỏng, có chút oán trách nói
“Rời nhà mấy ngày, còn chưa muốn trở về sao?”
Trên gương mặt tuấn tú của Tống Ninh hiện lên chút ấm ức, cố trấn định nói
“Không phải là mẹ không muốn nhìn thấy con sao?”
Mẹ Tống “…”
Hạ Minh Viễn xách đồ ra ngoài, nhìn thấy tình cảnh này thì sửng sốt, hỏi Tống Ninh
“Cậu còn đi không?”
Mẹ Tống nghi ngờ hỏi “Mọi người muốn đi đâu thế?”
Tống Ninh vội nói “Ngồi ca nô lên đảo nhỏ bắt hải sản.”
Nửa tiếng sau, Hạ Vân ngồi trên thuyền, vẻ mặt mơ hồ nhìn Tống Ninh và người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh anh ta.
Vậy mà mẹ Tống cũng đi theo
Khi nghe Tống Ninh kể chuyện, ấn tượng của Hạ Vân đối với mẹ Tống là một người phụ nữ lạnh lùng khó ở chung.

Bình luận (0)

Để lại bình luận