Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không nghĩ tới ở tɾong hiện thực, mẹ Tống xinh đẹp như vậy, không chỉ không lạnh lùng, nói chuyện còn nhỏ nhẹ.
Thật sự không nhìn ra được người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng như vậy, sẽ là nữ cường nhân lấy sự nghiệp làm trọng, còn xảy ra quan hệ tình dục với con trai.
Hơn nữa nói ra mới biết được, mẹ Tống còn nhiều hơn Hạ Minh Viễn mấy tuổi.
Hạ Vân đột nhiên cảm thấy, người phụ nữ như vậy nếu là một đôi với cha, đúng là xứng đôi.
Phi phi phi, cha là của cô
Dẫn thêm một người, Hạ Minh Viễn không có ý kiến gì, nói một số chú ý với hai mẹ con chưa từng ra biển xong, thì điều khiển ca nô đưa bọn họ đến đảo nhỏ không người gần đây.
Hải vực gần trấn nhỏ có đủ loại hải đảo lớn bé, đảo to cơ bản đều có người ở, đảo nhỏ thì không, bởi vì không khai phá, sẽ đến trên đảo nhỏ đi biển bắt hải sản bình thường đều là cư dân gần đây.
Hạ Minh Viễn vòng qua mấy đảo nhỏ có nhiều người đi biển bắt hải sản, cuối cùng cũng tìm được đảo nhỏ không có ai, trên đảo nhỏ không có nhiều cây xanh lắm, nhưng có bờ cát thật đẹp, khi bọn họ tới thủy triều còn chưa lên.
“Mọi người có thể đi khắp nơi nhìn xem, nhưng mà sau 5 giờ sẽ có thủy triều lên, nên trở về.” Hạ Minh Viễn nói.
Nhưng mà Tống Ninh và mẹ Tống vẫn đi theo sau hai cha con học tập, khoảng nửa tiếng sau bốn người mới tách ra.
Nhìn người phụ nữ đi ͼhân trần đi bên cạnh Tống Ninh, làn váy tung bay, Hạ Vân cảm khái nói
“Cha, mẹ Tống thật xinh đẹp.”
Hạ Minh Viễn mang theo thùng nhựa bên tɾong đựng mấy dụng cụ nhỏ, nắm tay con gái đi về một phía khác, vừa đi vừa nói
“Con xinh đẹp nhất, còn nộn.”
Gương mặt Hạ Vân đỏ bừng lên, đắc ý nói “Đương nhiên.”
Tới bên này đi biển bắt hải sản, chủ yếu có thể nhặt được nghêu sò, đều không nhỏ, còn có một ít cua nhỏ, không có thịt gì, bắt trở về cho bà nội nấu ăn.
Đi thêm một đoạn, Hạ Vân hỏi cha “Đảo nhỏ này không có nhím biển ạ?”
“Không có, đảo có nhiều người thì có.” Hạ Minh Viễn nói.
Khác với Hạ Vân chống nắng toàn thân, Hạ Minh Viễn chỉ mặc quần đùi áo thun, đội mũ che nắng và kính râm, quả thực đẹp trai muốn chết.
Hạ Vân đi một lát, sẽ lén liếc mắt nhìn hắn một cái.
Người đàn ông đẹp trai như vậy, là thuộc về cô, nghĩ thôi tɾong lòng đều vui vẻ.
Đang vui vẻ, thì nghe cha hỏi cô
“Có mặc bikini mới mua không?”
Hạ Vân nghe thấy thế đỏ mặt, có chút thẹn thùng gật đầu “Mặc ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận