Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu lưỡi ướt át kia giống y như quái vật, linh hoạt lượn lờ chỗ chân tâm cô, lúc thì liếm láp hút âm đế của cô, lúc thì cắm vào hoa huyệt của cô, chế tạo hết đợt khoáı cảm này tới đợt khoáı cảm khác cho cô.
Minh San đỡ tấm ván gỗ khắc hoa ở đầu giường, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy, cảm thấy toàn bộ tiểu huyệt đều sắp bị cha ăn vào trong miệng.
Ở trong bóng đêm dày đặc này, Minh San giống như có được một tầng bảo vệ, cô có vẻ không còn cứng đờ như trước, cảm giác sảng khoái khiến cô bắt đầu nhẹ nhàng đong đưa eo, để âm hộ của mình cọ xát trên gương mặt tuấn tú của cha.
Tiểu huyệt chảy ra chất lỏng, chảy hết lên mặt cha.
Đôi tay của Thích Kỳ Niên nâng mông cô, giống như chết đói liếm tao bức của cô, đầu lưỡi nhanh chóng cắm vào rút ra trong tiểu huyệt kia, khuấy đến tao thủy của cô không ngừng chảy ra ngoài, chảy lên mặt hắn, chảy vào trong miệng hắn.
Hắn há to miệng nuốt từng ngụm, hương vị tao ngọt khiến hắn mê say.
Cảm nhận được cha dùng miệng mút hoa huyệt của mình, cơ thể Minh San run rẩy càng lợi hại, đôi tay nắm chặt lấy tấm ván gỗ, ngửa đầu lên, nhẹ nhàng hừ ra tiếng
“Ừm… A…”
Tiếng rên ɾỉ mềm mại này, vừa nghe là biết có cảm giác, lúc này Thích Kỳ Niên mới buông tha cho tiểu bức của cô, vỗ nhẹ thịt mềm trên mông cô nói
“Tiểu tao bức, đi xuống đi, tự mình ngồi lên lớn côn thịt.”
“Không muốn…” Cô nỉ non, rõ ràng là cô kháng cự như vậy, sao có thể chủ động cưỡi lên côn thịt của cha.
“Cục cưng, con muốn cha dùng eo bị thương thao con sao?”
“Cha có thể trực tiếp đi ngủ, không làm gì cả.” Minh San nhắc nhở hắn.
Thích Kỳ Niên sờ soạng chân tâm ướt đẫm của cô, nhao nhão dinh dính, cười nói “Con đều như vậy, không muốn bị thao sao?”
Minh San im lặng, cô bị cha vừa hút vừa liếm như thế, hoa huyệt đã sớm tao ngứa không chịu được, đúng là muốn côn thịt thô dài kia cắm vào đảo lộng, nhưng chuyện này làm trái với ý nguyện của cô.
Khi cô đang rối rắm Thích Kỳ Niên dùng tay đẩy cơ thể cô xuống, vừa đẩy vừa dỗ
“Tiểu tổ tông, con nể mặt cha mấy ngày nay vất vả chống lũ, thương hại cha để cha thao một lần đi, chỉ một lần thôi, thao xong chúng ta sẽ ngủ.”
Nếu hắn dùng tư thế cưỡng ép bức Minh San đi vào khuôn khổ, có khả năng Minh San sẽ giãy giụa một lát.
Nhưng hắn nhẹ giọng dụ dỗ như thế, Minh San có chút cưỡi lên lưng cọp khó xuống, trong lúc nhất thời vậy mà không có biện pháp từ chối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận