Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy cha đừng dùng sức… Ừm…”
Hắn thở dốc nói
“Đừng dùng sức sao thao con? Hay là tự con di chuyển đi, dùng tao bức của con thao côn thịt của cha, được không?”
Đều đã thành như vậy, cô còn có thể nói không được sao?
Minh San nghiến răng, đôi tay chống lên bụng cha thử nâng mông lên, lại chậm rãi ngồi xuống.”
“A…”
Minh San cũng không rõ vì sao mình biến thành như vậy, vậy mà nguyện ý chủ động lắc lư mông, ăn lấy côn thịt xấu xí kia của cha.
Khi côn thịt cọ xát sinh ra khoáı cảm cực hạn, khiến cơ thể cô khó mà chống cự, thậm chí muốn thu hoạch càng nhiều.
“Ừm ừm… A…” Lúc đầu cô chủ động căn bản không thuần thục, lực ngồi xuống quá mạnh, côn thịt thô cứng kia cắm mạnh vào chỗ sâu trong hoa huyệt, giống y như muốn cắm xuyên bụng cô.
Minh San bị đau, khi đứng dậy lại ngồi xuống cô ngồi xuống với lực nhẹ nhàng hơn, nhưng lần này lại quá nhẹ, không có cảm giác gì.
Hóa ra làm loại chuyện này cũng cần kỹ xảo sao?
Cô vẫn luôn cho rằng cha đều là dùng sức trâu thao cô tàn nhẫn là xong việc.
Thích Kỳ Niên mặc kệ cô lăn lộn mình một lát, phát hiện cô thật sự không được, cứ tiếp tục như thế có lẽ hắn đều mềm xuống.
Lúc này hắn vươn tay đỡ lấy eo cô, kéo cơ thể cô theo tiết tấu lay động trên dưới, lúc này hai người mới tìm được khoáı cảm lần nữa.
Có cha trợ giúp, côn thịt vào còn sâu, Minh San lại không cảm thấy đau.
Cô thả lỏng người giống y như cưỡi một con ngựa hoang, nhanh chóng lắc lư điên cuồng.
“A a… A…” Cô ngẩng đầu lên, cả người cưỡi trên người cha xóc nảy, đôi nhũ thịt cũng lắc lư ra tàn ảnh.
Tuy Thích Kỳ Niên nằm thẳng nhưng chủ yếu dùng lực vẫn là hắn, đã mấy ngày không thao huyệt cơ thể đói khát không nhịn được, côn thịt cắm vào tao động thì không dừng nổi, không ngừng cắm vào rút ra, ước gì có thể cắm nát tao huyệt chảy nước kia.
Cơ thể va chạm ra tiếng bạch bạch, Minh San rên ɾỉ yêu kiều, khiến trận tình ái này trở nên vô cùng kích thích ở trong bóng đêm.
Tư thế cưỡi ngồi này thật sự quá kích thích, cả cơ thể của Minh San đều mềm nhũn, bàn tay đỡ lấy tấm ván giường không ngừng run rẩy.
Thật thoải mái, sao cơ thể sẽ thoải mái như vậy.
Đầu óc Minh San trống rỗng từng đợt, căn bản không thể suy nghĩ, chỉ có thể đi theo bản năng của cơ thể vặn vẹo mông, chủ động nhả ra nuốt vào côn thịt của cha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận