Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa nếu mẹ biết chuyện này, cô ấy chắc chắn sẽ đau lòng, Minh San không muốn khiến mẹ cô khổ sở.
Vẫn luôn ở bệnh viện đến giữa trưa, ăn bữa cơm thanh đạm với mẹ xong, Minh San mới về nhà với Tiểu Thanh.
Xe lái thẳng vào sân to, thì thấy có mấy người đàn ông mặc quần áo vải thô đi vào trong sân bận rộn.
Minh San cảm thấy tò mò, khi xuống xe thì bảo Tiểu Thanh đi dò hỏi.
Vừa hỏi mới biết được, bọn họ được mời tới rửa sạch bể bơi ở sân sau, lúc này đã rửa sạch xong, đang chuẩn bị thu dọn đồ rời đi.
Minh San không biết bơi, nghe nói là đang rửa sạch bể bơi cũng không cảm thấy hứng thú lắm, xoay người về phòng nghỉ ngơi.
Tối qua cô bị cha thao đến hơn nửa đêm, lúc này vô cùng mệt mỏi, cần bổ sung giấc ngủ.
Giấc ngủ này của cô, vẫn luôn ngủ đến chạng vạng, hoàng hôn nhiễm nửa bầu trời mới chậm rãi tỉnh lại.
Minh San cảm thấy có chút ngượng ngùng, rời giường đi xuống lầu tìm Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh đang chuẩn bị cơm tối, nói với cô là lớn soái đã trở về, hiện giờ đang ở phòng làm việc gặp khách.
Minh San ở lại trong bếp giúp đỡ, cũng chỉ tìm đĩa cho Tiểu Thanh, không biết làm chuyện khác.
Nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài phòng khách, Minh San tò mò đi tới cạnh cửa nhìn, thì thấy cha đang bắt tay với một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục, còn vỗ cánh tay đối phương tỏ vẻ thưởng thức.
Minh San chỉ thấy được sườn mặt của người đàn ông trẻ tuổi.
Nhưng mà đối phương không thấy được bên này, rất nhanh đã rời đi.
Hai cha con cùng ăn cơm tối, Minh San hỏi về vị khách này, Thích Kỳ Niên chỉ nói là con trai của bạn, không nói gì thêm.
Sau khi ăn xong nhân lúc trời còn hơi sáng, Thích Kỳ Niên dẫn theo Minh San đến sân sau nhìn bể bơi.
Bốn vách tường bể bơi và đáy đều được rửa sạch sẽ, nước trong hồ bơi cũng được đổi, thoạt nhìn trong vắt.
“Có muốn học bơi không, hiện giờ nước đang ấm.” Thích Kỳ Niên hỏi Minh San.
Minh San bị dọa sợ, vội xua tay nói không tốt lắm, một cô gái như cô đâu thể như vậy ở nhà.
Thích Kỳ Niên cười nói hiện giờ không có người khác, sợ cái gì.
Sau khi nói xong, vậy mà hắn lập tức cởi quần áo, sau đó cầm từng thứ ném lên ghế nằm bằng gỗ bên cạnh.
Cuối cùng chỉ còn lại quần cộc.
Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng lên, xoay người muốn chạy nhưng bị người đàn ông giữ chặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận