Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thích Kỳ Niên nhướng mày, nghĩ thầm tiểu tổ tông này lại giận hắn, có lẽ trách hắn làm loại chuyện này trước mặt con mèo.
Nhưng mà rõ ràng là cô cũng sướng mà.
Hắn tiện tay ném khăn lông sang một bên, kéo chăn đắp lên người hai người, ôm cô ngủ.
Minh San thật sự không có biện pháp với hắn, cũng thật sự mệt mỏi, nhắm mắt lại một lúc là ngủ.
Buổi sáng Minh San đến bệnh viện, sau giờ ngọ mới trở lại nhà lầu, vào nhà thì thấy con mèo trắng cuộn tròn trên sô pha ngủ, tư thế thản nhiên đắc ý, có lẽ là đã quên chuyện tối qua.
Minh San đỏ mặt, đi qua ngồi xuống bên cạnh nó.
Có lẽ con mèo chỉ chợp mắt, cô vừa ngồi xuống nó lập tức mở mắt nhìn cô, nhìn đến Minh San ngượng ngùng, nhưng thật sự rất thích, không nhịn được muốn đùa nó.
Tiểu Thanh cầm gậy đùa với mèo cho cô, phần đuôi dây cột một quả bóng nhỏ, vô cùng đáng yêu, Minh San cầm lấy nó đùa con mèo.
Khi một người một mèo chơi hăng say, phó quan Trương dẫn một quan quân trẻ tuổi đi vào, nói là khách của lớn soái.
Minh San có chút ngượng ngùng cất gậy đi, nói “Không phải là cha nói phải chạng vạng mới trở về sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà Từ thiếu úy có chuyện quan trọng tìm lớn soái, lớn soái đã chắc chắn sẽ trở về trước.” Phó quan Trương nói.
Minh San gật đầu, nói “Vậy thì mời Từ thiếu úy đợi một lát, Tiểu Thanh, đi pha trà.”
Tiểu Thanh ở bên cạnh đáp, xoay người đến phòng bếp.
Khi Minh San cẩn thận đánh giá Từ thiếu úy trước mắt, thì phát hiện hai ngày trước mình từng gặp anh ta, lúc ấy chỉ nhìn bóng dáng, không nghĩ tới gương mặt đoan chính đẹp trai như vậy.
Khi cô lén đánh giá người ta, đối phương cũng đang nhìn cô, thấy Minh San thường vuốt ve con mèo bên cạnh, thì nhẹ giọng mở miệng nói
“Thích tiểu thư thích mèo sao?”
Minh San gật đầu.
Từ thiếu úy cười nói “Con mèo Ba Tư này là tôi mang từ nước ngoài về, lớn soái cảm thấy đáng yêu nên hỏi tôi lấy con mèo này.”
Minh San giật mình trợn to mắt “Đây là mèo của anh ư?”
Từ thiếu úy cười càng sâu “Nếu đã tặng, nó là mèo của Thích tiểu thư.”
Minh San vẫn luôn cảm thấy người cao chân dài như cha mặc quân phục là đẹp nhất, mà Từ thiếu úy trước mắt không chỉ cao chân dài, còn có chút khí phách hăng hái của thiếu niên hơn cha, thoạt nhìn cũng càng cảnh đẹp ý vui hơn một chút.
Nhưng mà Minh San là tiểu thư khuê các, không thể luôn nhìn chằm chằm đàn ông, chỉ liếc anh ta một cái rồi cúi đầu tiếp tục đùa mèo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận