Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thật lòng thích mèo, trước đây ở quê từng nuôi mấy con mèo, chẳng qua khi tới thành phố đường xá xa, cô chỉ có thể để mèo ở quê.
Ánh mắt Từ Diệp vẫn luôn nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, anh ta biết nhà lớn soái có con gái, 15 tuổi xuân xanh, hôm nay vừa gặp cô đúng là tiểu mỹ nhân, theo thời gian tăng lên sẽ trưởng thành thành một giai nhân tuyệt sắc.
Là con người đều thích thưởng thức cái đẹp, Từ Diệp đều không ngoại lệ, anh ta lấy đề tài về mèo trò chuyện với Minh San.
“Thích tiểu thư có kinh nghiệm và phương pháp nuôi mèo không?” Anh ta hỏi Minh San.
Minh San nghe thấy thế ngẩng đầu, nói “Trước đây tôi từng nuôi, không phải chỉ cho nó ăn cá sao?”
“Cũng không phải, loại mèo này rất quý giá, vẫn phải chú ý một chút.”
Ngay sau đó Từ Diệp cẩn thận nói phương pháp nuôi mèo và tâm đắc của mình cho Minh San, nghe đúng là người yêu mèo.
Minh San nghe đến hăng say, mãi đến khi Thích Kỳ Niên trở về, mới cắt ngang đề tài của hai người.
“Đều đang nói chuyện gì thế?” Thích Kỳ Niên hỏi Minh San.
“Từ thiếu úy đang dạy con cách nuôi mèo.” Minh San thoải mái hào phóng trả lời.
Thích Kỳ Niên nhìn hai người trẻ tuổi, cũng không nói gì nữa, dẫn Từ Diệp đến phòng làm việc nói chuyện chính.
Trải qua chuyện này, Từ Diệp đã để lại ấn tượng tốt chỗ Minh San, sau đó còn gặp được hai lần, đều là nói chuyện về mèo, cũng coi như trò chuyện rất vui.
Nhưng mà Thích Kỳ Niên nhanh chóng nhận thấy được điểm này, còn dặn dò Minh San cách xa Từ Diệp một chút.
Từ Diệp là người của quân chính quy, là tới hợp nhất sơn lớn vương như Thích Kỳ Niên.
Chuyện của đàn ông, Minh San không hiểu lắm, nhưng cha đã cảnh cáo thì cô nhớ kỹ.
Sáng sớm hôm nay có mưa rơi, Minh San dẫn Tiểu Thanh ngồi xe đến bệnh viện, kết quả ô tô đi được nửa đường thì chết máy.
Tài xế dầm mưa một lúc lâu cũng không sửa được, Minh San quyết định mở ô đi cùng Tiểu Thanh ua đó, dù sao đường không xa lắm.
Nhưng mà đợi hai người mở ô xuống xe, bên cạnh có một chiếc xe khác đỗ lại, có người hạ cửa kính xe gọi cô
“Thích tiểu thư.”
Minh San nâng mắt nhìn, lại là Từ Diệp.
“Từ thiếu úy.”
“Xe bị làm sao vậy? Hỏng rồi sao?”
“Đúng vậy.”
“Hai người muốn đi đâu, tôi đưa hai người đi.”
Minh San nghĩ một lát, vẫn từ chối “Không cần, không chậm trễ thời gian của Từ thiếu úy.”
“Không cần khách sáo với tôi như vậy, thời tiết này lại xối mưa một lát sẽ sinh bệnh, mau lên đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận