Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San thịnh tình không thể từ chối, nên dẫn Tiểu Thanh lên xe.
Ngồi cùng một không gian với người đàn ông trẻ tuổi Minh San có chút lúng túng, liếc nhau với Tiểu Thanh bên cạnh, đều thấy được xấu hổ trong mắt đối phương.
Từ Diệp lái xe có vẻ hiền hòa, hỏi Minh San bệnh tình của mẹ cô, lúc này Minh San mới mở miệng nói chuyện.
Không lâu sau xe đến bệnh viện, khi Minh San xuống xe Từ Diệp hỏi cô khi nào về nhà, có cần anh ta tới đón không.
Minh San vội nói không cần, nói bọn họ sẽ ở lại bệnh viện tương đối lâu.
Lúc này Từ Diệp mới tạm biệt rời đi.
Khi đi vào trong, Tiểu Thanh dán sát bên tai Minh San nhỏ giọng nói “Vị Từ thiếu úy này không tệ, rất xứng đôi với tiểu thư.”
Minh San nhíu mày “Nói linh tinh gì thế?”
“Tôi không nói linh tinh, tiểu thư và Từ thiếu úy trai tài gái sắc, rõ ràng rất xứng đôi.”
“Tiểu Thanh ” Minh San hạ giọng, nói “Sau này cô đừng nói linh tinh, cô biết rõ tôi… Tôi không có khả năng kết hôn với ai.”
Sắc mặt Tiểu Thanh cũng nhanh chóng tệ đi, cô ấy biết chuyện của tiểu thư và lớn soái, cũng biết những lời tiểu thư nói là thật, nhưng cô ấy đau lòng tiểu thư, có người phụ nữ nào không muốn làm cô dâu?
Nghĩ một lát, cô ấy nhỏ giọng nói với Minh San
“Tiểu thư, sao cô không thăm dò xem Từ thiếu úy có thái độ gì, nói không chừng anh ta nguyện ý đưa cô rời đi?”
“Tiểu Thanh.” Giọng điệu của Minh San nghiêm túc hơn, nói “Loại lời nói như vậy, sau này đừng nói.”
Sau khi nói xong, không quay đầu lại đi thẳng vào bệnh viện.
Trước đây cô từng có ý nghĩ rời đi, nhưng hiện giờ e rằng cô không thể rời khỏi cha nữa, cho dù là cơ thể hay trái tim, ỷ lại của cô đối với cha càng ngày càng sâu.
Loại thay đổi này vô cùng đáng sợ, nhưng Minh San biết mình đã không thể quay đầu lại.
Thích Kỳ Niên nhanh chóng biết được chuyện này, buổi tối về nhà ôm Minh San làm bậy ở phòng khách, Tiểu Thanh sợ tới mức vội trốn vào phòng.
Trong lòng Minh San còn ôm Kiều Kiều, đột nhiên bị cha ôm cọ loạn trên đùi một lát, cô sợ tới mức giãy giụa lung tung
“Cha, cha làm gì thế?”
Thích Kỳ Niên ấn eo cô, dùng côn thịt hơi cương cứng của mình cọ chân tâm cô, hạ giọng, giọng nói nguy hiểm nói
“Nghe nói hôm nay con lên xe của dã nam nhân khác?”
“Dã nam nhân gì cơ?” Minh San ôm chặt con mèo trong lòng, vừa xấu hổ vừa tức giận “Từ thiếu úy là người đứng đắn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận