Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bị sặc sao?” Hắn vỗ nhẹ mặt cô nói.
Minh San vất vả lắm mới thuận khí, gương mặt và đôi mắt đều đỏ, hờn dỗi nói “Cha ”
Thích Kỳ Niên vội gật đầu nói
“Là cha không tốt, nhất thời không chú ý, quá dùng sức, cục cưng ngoan tới cha hôn một lát.”
Lúc này Minh San mới mỉm cười, quỳ đứng dậy hôn môi với cha.
Kỹ thuật khẩu giao của cô thật sự không qua cửa, cuối cùng vẫn là dùng tao huyệt của mình hàm chứa côn thịt của cha, lúc này mới ngậm đến hắn bắn ra một lần.
Liên tục cao trào hai lần, còn dùng tư thế cưỡi ngựa, Minh San thật sự quá mệt mỏi, lau qua loa người mình xong thì nằm bên cạnh cha ngủ say.
Vẫn luôn ngủ đến chạng vạng, cô mới bị Thích Kỳ Niên đánh thức.
“Đồ đạc đã thu thập xong, chúng ta nên xuất phát.” Thích Kỳ Niên nói với cô.
Trong lòng Minh San vẫn lo lắng vết thương của cha, lập tức nói “Tàu xe mệt nhọc, có thể ảnh hưởng tới vết thương của cha hay không?”
Thích Kỳ Niên nói
“Chút vết thương này không tính là gì, giữ tính mạng quan trọng hơn. Cha và Từ Diệp kia đã hoàn toàn trở mặt, chỉ sợ cậu ta đột nhiên dẫn binh đánh tới.”
Minh San vừa nghe thấy thế cũng bị dọa sợ, không hỏi nhiều vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài xem bên Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh đã sớm nhận được mệnh lệnh, đã sắp xếp xong hành lý, chỉ có Lâm Thị vẫn đang ho, tình huống khiến người ta lo lắng.
Hai người là người thân nhất của Minh San, một người bị thương, một người bệnh nặng, thật sự khiến cô vô cùng lo lắng.
Nương theo chiều hôm che giấu, Minh San và mọi người thuận lợi lên thuyền chỗ bến đò rời đi.
Đây cũng là lần đầu tiên Minh San ngồi thuyền, còn là một con thuyền Tây Dương có tạo hình vô cùng mới mẻ độc đáo, đáng tiếc là đêm tối, không thể thấy rõ cảnh sắc bên ngoài, chỉ có thể ở trong căn phòng nhỏ.
Minh San ngồi với mẹ một lát, thấy mẹ chỉ hơi say tàu một chút thì yên lòng, bảo Tiểu Thanh ở lại cùng cô ấy, Minh San thì đứng dậy đến phòng cha ở bên cạnh.
Thích Kỳ Niên ngồi dựa vào mép giường, đang nói chuyện với phó quan Trương, thấy cuối cùng cô cũng tới, thì vẫy tay đuổi phó quan Trương rời đi.
“Không sao, cho dù có việc cũng không quan trọng bằng con.”
Minh San liếc mắt nhìn hắn một cái, cười mắng “Miệng lưỡi trơn tru.”
Thích Kỳ Niên cười, vỗ vị trí bên cạnh nói “Lại đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận