Chương 205

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 205

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đang do dự có nên về phòng cha bảo hắn lấy hai côn thịt giả ra hay không, bên cạnh truyền tới giọng nói của Tiểu Thanh, cô ấy đến phòng bếp nhỏ nấu nước, đang xách theo ấm nước nghi ngờ nhìn cô
“Tiểu thư, sao cô lại đứng ở đây? Là muốn đi đâu sao?”
Cô đứng ở giữa hai khoang, dáng vẻ rối rắm mới khiến Tiểu Thanh cảm thấy kỳ lạ.
Minh San lắc đầu, nhẹ giọng hỏi cô ấy “Mẹ tôi ngủ rồi sao?”
Tiểu Thanh gật đầu, lại nghĩ tới gì đó vội kéo Minh San đến một góc, nhỏ giọng nói với Minh San
“Tiểu thư, khi hai người làm nên nhỏ chút, cách vách ít nhiều gì cũng có thể nghe được chút động tĩnh.”
Minh San lập tức bị dọa gương mặt trắng bệch, khẩn trương hỏi “Mẹ tôi nghe được sao?”
Tiểu Thanh tranh công nói “Không có, tôi sẽ lớn tiếng nói chuyện, là muốn che đi âm thanh bên chỗ hai người.”
Minh San nắm lấy tay Tiểu Thanh, đỏ mặt nói lời cảm ơn “Cảm ơn cô.”
Tiểu Thanh nhìn cô có dáng vẻ yêu kiều xấu hổ như vậy, lại tò mò dán sát bên tai cô hỏi
“Chuyện đó, thực sự sung sướng như vậy sao?”
“Không nói cho cô.” Gương mặt Minh San đều nóng bừng, xoay người muốn đi, kết quả chân mềm nhũn suýt nữa té ngã, may mà Tiểu Thanh lanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy cô.
“Tiểu thư làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Minh San đâu thể không biết xấu hổ nói ra, chính là quá thoải mái mới có thể chân mềm.

Hai cái nhục huyệt cùng bị cắm hai côn thịt, tuy là cỡ nhỏ, nhưng cảm giác tồn tại vẫn vô cùng rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên Minh San cắm vào như vậy, muốn không thèm để ý đều khó, mỗi khi đi một bước đều có thể cảm nhận được côn thịt giả cọ xát nhục bích.
Tuy có quần bao bọc, nhưng cô vẫn sợ chảy quá nhiều tao thủy, không cẩn thận sẽ trượt ra.
Lúc đi về phía phòng mẹ, rõ ràng chỉ có mấy bước, Minh San lại có loại ảo giác trèo đèo lội suối.
Đợi Tiểu Thanh đẩy cửa phòng ra, cô ở phía sau thở sâu, cố gắng khiến mình nhìn bình thường một chút.
Cũng may Lâm Thị uống thuốc xong là ngủ, mới tránh cho Minh San xấu hổ.
Tiểu Thanh rót cốc nước cho Minh San, lại cầm khăn lông để cô lau mặt “Trên thuyền không có điều kiện tắm rửa, tiểu thư chỉ có thể tạm chấp nhận một đêm.”
Minh San gật đầu, nhận lấy khăn lông lau mặt, do dự mấy giây vẫn quay lưng về phía giường, cởi vạt áo lộ ra hai nhũ thịt trắng bóng, dùng khăn lông ướt lau một lát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận