Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa rồi cha chỉ lau phía dưới, không lau phía trên.
Tiểu Thanh thỉnh thoảng sẽ hầu hạ tiểu thư tắm rửa, không xa lạ với cơ thể cô, nhưng lúc này liếc mắt nhìn ngực cô một cái, lại có chút ngạc nhiên.
Không phải vì vệt đỏ loang lổ do người đàn ông làm ra, mà phát hiện hình như ngực của tiểu thư lại to lên một vòng.
Cô ấy che miệng cười trộm, nhỏ giọng hỏi cô “Tiểu thư, có phải chỗ này của cô lại to hơn hay không?”
Minh San đánh bay tay của Tiểu Thanh, thẹn thùng trừng cô ấy một cái “Đừng nhìn loạn.”
Tiểu Thanh nghĩ thầm, cô đều lộ ra rồi, còn sợ người khác nhìn.
Nhưng mà tiểu thư không chỉ ngực to hơn, ngay cả núm vú cũng to, là bị lớn soái hút…
Hút to sao???
Tiểu Thanh vội vàng niệm a di đà Phật trong lòng, cô ấy không thể suy đoán lung tung về chuyện của tiểu thư và lớn soái được.
Bỗng nhiên nhớ tới lúc chạng vạng phó quan Trương tặng cô ấy túi hạt dẻ rang đường, anh ta là đặc biệt mua cho cô ấy ăn sao?
Thường ngày tuy phó quan Trương nghiêm túc, nhưng con người vẫn khá tốt, dáng người cũng cao lớn…
Bỗng nhiên mặt Tiểu Thanh đỏ bừng lên, không biết vì sao mình đột nhiên nghĩ như vậy.
Trên thuyền phòng nhỏ, giường cũng nhỏ, Minh San và Tiểu Thanh đều chỉ dán sát vào mép giường của mẹ ngủ tạm, dù sao chỉ có một đêm.
Nằm bò chắc chắn ngủ không ngon, nửa đêm hai người bị tiếng ho khan của Lâm Thị làm tỉnh, còn buồn ngủ mà vội vàng bưng nước đút thuốc.
Đợi Lâm Thị ngủ một lần nữa, Minh San cũng bị lăn lộn tỉnh.
Nhìn đồng hồ quả quýt một lát, bốn rưỡi sáng.
“Tiểu thư cô ngủ thêm một lát đi, tôi đến phòng bếp nấu ít cháo trắng.” Tiểu Thanh không còn buồn ngủ, mặc thêm áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài.
“Trời bên ngoài hẳn là sắp sáng, tôi cũng dậy hít thở không khí.”
Tiểu Thanh tìm áo khoác dài cho Minh San, dẫn cô cùng đến boong tàu.
Bên ngoài có binh lính gác đêm, nhìn thấy bọn họ đi ra ngoài cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò bọn họ đừng tới quá gần lan can.
Hôm nay thời tiết tốt, trên mặt sông không có sương mù, gió cũng không to, có khả năng vẫn còn sớm, sắc trời vẫn tối đen, không nhìn thấy một chút ánh sáng, thuyền đi rất chậm nên có vẻ vững vàng.
Tiểu Thanh đứng trên boong tàu với Minh San một lát, sau đó đến phòng bếp nấu cháo.
Minh San đứng một mình ở boong tàu ngắm cảnh, thực ra cũng không nhìn rõ lắm, chỉ biết hai bên bờ sông là từng dãy núi trùng điệp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận