Chương 214

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 214

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San trần trụi lộ ra ở đầu thuyền, bị gió thổi đến run rẩy, vội kéo lấy áo choàng của cha che cơ thể.
Thích Kỳ Niên cúi đầu nhìn cơ thể trần trụi của con gái, cơ thể vừa đẹp vừa tao như vậy, hắn nhìn bao nhiêu lần cũng không chán.
Cho dù thế nào Minh San cũng không ngờ tới, có một ngày mình sẽ cam tâm tình nguyện trần trụi ở đầu thuyền, tao bức chảy dâm thủy̠ để mặc cha thao lộng, còn bị thao đến dục tiên dục tử.
Chuyện này thực sự quá xấu hổ.
Minh San giữ chặt áo choàng của cha chắn cơ thể mình, lại cảm thấy hoa huyệt dưới người trở nên trống rỗng hơn, không nhịn được mấp máy huyệt đạo, lại thúc giục cha
“Cha, mau cử động một chút.”
“Tiểu tổ tông con đúng là khó hầu hạ, lúc thì muốn cha nhẹ một chút, lúc thì muốn cha mau cử động.”
Minh San sắp xấu hổ muốn chết “Cha ”
“Bé ngoan, đừng tức giận, không phải cha đang tới sao… Ách…” Thích Kỳ Niên vừa nói, vừa thao lớn côn thịt vào trong cơ thể con gái lần nữa.
Minh San bị chơi một lúc lâu, cơ thể đang nhạy cảm, bị hắn hùng hổ cắm vào sướng đến mức suýt nữa ngã quỵ, vội vàng vươn tay nắm chặt lan can.
Lúc này Thích Kỳ Niên sẽ không đợi cô thích ứng, đỡ lấy eo cô dùng sức thao lộng, côn thịt nhanh chóng ra vào nhục huyệt như phát hồng thủy, chỉ một lát sau đã thao ra tiếng nước “òm ọp”.
Hai cha con, một người trần trụi, một người quần áo chỉnh tề.
Hai người đối lập rõ ràng, khiến trường hợp này thoạt nhìn càng thêm dâm lσạn.
Minh San bị hai côn thịt cùng cắm vào, sảng khoái cực hạn khiến cô căn bản không kiên trì được bao lâu.
Đỡ lan can, ngửa đầu rên ɾỉ “A a a…”
Thích Kỳ Niên cảm nhận được nhục huyệt của cô thay đổi, cũng hưng phấn hơn, côn thịt màu đỏ tím bị tao thủy bọc đến sáng bóng, khi nhục bích của cô không ngừng quấn chặt càng thêm dùng sức va chạm cắm vào rút ra.
“A… A… Chó cái nhỏ, sắp kẹp chết cha rồi A…”
Minh San run rẩy mãnh liệt, đã bị đẩy lên đỉnh cao trào.
Mà Thích Kỳ Niên cũng không kiên trì nữa, sau khi thao lộng mưa rền gió dữ một trận, lập tức bắn toàn bộ tinh dich cho con gái…
Khi cao trào chân Minh San mềm nhũn không đứng được, vẫn là cha ôm lấy cô mới không bị té ngã.
Hai người thở dốc dồn dập, mãi mà chưa lấy lại tinh thần từ trong cực lạc.
Theo Minh San thở, hoa huyệt chảy nước của cô lại kẹp chặt côn thịt của cha, giống như đang giữ lại, luyến tiếc hắn rút ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận