Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San không muốn, làm một lần chân mềm nhũn, đâu thể về Thanh Viên.
Cô giống như dỗ đứa bé, làm nũng nói bên tai hắn “Buổi tối con sẽ tới đây, thời gian vẫn còn sớm, cha ngủ tiếp đi.”
“Cục cưng ngoan, ngủ với cha thêm một lát.”
Minh San không có biện pháp, lại nằm trong lòng cha một lát.
Thích Kỳ Niên nửa ngủ nửa tỉnh tay cũng không thành thật, lúc thì xoa ngực cô, lúc thì sờ đến chân tâm cô xoa bức cô, xoa Minh San ướt đẫm.
“Cha ”
Cô nắm lấy tay cha, không cho hắn lộn xộn, Thích Kỳ Niên lại hôn cổ cô, hắn chính là cố ý.
Minh San bị làm cho không ngừng thở dốc, cơ thể đều mềm nhũn.
Nhưng mà ngày hôm qua Thích Kỳ Niên bắn rất nhiều lần, hôm nay du͙c vọng không mãnh liệt lắm, cũng không cưỡng ép cô.
Thấy cô quyết tâm phải về, thì ấn hai côn thịt giả bằng ngọc kích cỡ nhỏ vào trong hai cái huyệt của cô.
“Không được lấy ra, sau giờ ngọ lại đến phòng làm việc tìm cha.”
Minh San vừa thẹn vừa lúng túng, nhưng không có biện pháp với hắn, không cắm hắn sẽ không cho cô đi, cuối cùng chỉ có thể kẹp côn thịt giả, mềm nhũn đi về Thanh Viên.
Khi trở lại Thanh Viên thời gian vẫn còn sớm, Lâm Thị chưa tỉnh, cả sân yên tĩnh đến mức kim rơi xuống có thể nghe thấy.
Tiểu Thanh mở cửa đón Minh San vào, lại bưng trà rót nước hầu hạ cô thay quần áo, gương mặt đỏ bừng như có tâm sự.
Hai cái huyệt trước sau của Minh San kẹp hai côn thịt giả, cơ thể vô cùng mềm nhũn, ngồi dựa vào trường kỷ bưng chén trà xanh nhấp một ngụm.
Cô nhớ tới chuyện tối qua, lập tức nâng mắt nhìn cô ấy hỏi “Cặp với phó quan Trương à?”
Cô hỏi thẳng như thế, gương mặt Tiểu Thanh lập tức đỏ bừng lên, dậm chân “Tiểu thư ”
“Ồ, nhìn dáng vẻ thì đúng là cặp với nhau.” Minh San cười chê cô ấy, lại hỏi “Chuyện khi nào?”
Hai chủ tớ không có gì giấu nhau, Tiểu Thanh cũng không muốn giấu cô, nên nói “Khi, khi ở trên thuyền.”
Lúc đó mơ màng hồ đồ hai người cọ lấy nhau, còn cọ tới cao trào.
Tối hôm qua phó quan Trương tới đón Minh San đi, không lâu sau lại vòng trở về, gọi Tiểu Thanh vào trong góc nói sau này anh ta sẽ đối xử tốt với Tiểu Thanh, hỏi Tiểu Thanh có nguyện ý đi theo anh ta hay không.
Minh San nghe Tiểu Thanh miêu tả, mím môi cười “Vậy mà anh ta nói thẳng ra như vậy.”
Gương mặt Tiểu Thanh càng đỏ hơn, lẩm bẩm nói “Đều đã như vậy, anh ấy không nói thẳng ra tôi sẽ khinh thường anh ấy ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận