Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu Thanh ở bên cạnh cô thấy thế lặng lẽ đỡ cô một lát, cũng may Lâm Thị là ma ốm, đi đường chậm rãi, mới không phát hiện Minh San không thích hợp.
Đi mấy vòng xong, Minh San suýt nữa bị hai côn thịt giả thao cao trào.
Cô miễn cưỡng đưa Lâm Thị về phòng, mình cũng vội vàng trở về phòng, nằm trên trường kỷ không dậy nổi.
Tiểu Thanh hầu hạ Lâm Thị xong thì tới đây nhìn cô, thấy thế không nhịn được cười hỏi cô
“Còn thoải mái không?”
Minh San trừng cô ấy một cái, nói “Ừm, sướng muốn chết.”
Tiểu Thanh lập tức đỏ bừng mặt “Tiểu thư cô càng ngày càng xấu ”
Sau khi nói xong bưng một cốc nước tới trước mặt cô, nhìn cái miệng nhỏ của cô uống nước, uống nước xong Minh San mới nói
“Cô đi tìm quần lót tới cho tôi, ướt hết rồi.”
Khi thay quần lót Tiểu Thanh tò mò nhìn phía dưới cô một lát, bị thứ màu xanh biếc kia dọa sợ
“Là ngọc ư?”
“Ừm.” Minh San gật đầu, cố ý nói “Ngọc thật, cô muốn không? Muốn tôi tặng cô một cái.”
Trên đỉnh đầu Tiểu Thanh đều sắp bốc khói nói “Tôi không cần ”
Minh San chỉ có thể đùa giỡn Tiểu Thanh, đi đến chỗ cha chỉ có thể bị đùa giỡn.
Sau giờ ngọ đi đến phòng làm việc, thấy cha ngồi ở phía sau bàn đọc sách, cô tiến lại gần hỏi hắn
“Cha đọc sách gì thế?”
Thích Kỳ Niên vô cùng hào phóng đưa cho cô xem, Minh San nhận lấy mở ra xem, ôi trời ơi, vậy mà là xuân cung đồ.
Cô xấu hổ buồn bực ném trả sách cho hắn “Con không cần đọc loại sách này ”
“Đọc đi, cha phát hiện một tư thế mới, rất kích thích.”
Minh San nghĩ thầm, mình chủ động tới đây như vậy, quả thực là tới bị thao.
Hai cha con lôi lôi kéo kéo ngồi gần bàn làm việc, Minh San bị bắt mở sách kia đọc từng trang.
Thích Kỳ Niên ôm cô, đôi tay không thành thật tiến vào váy cô, vừa đọc sách vừa hạ lưu xoa tao huyệt ướt đẫm của cô, tìm được côn thịt giả kia thì nắm trong tay, cắm vào rút ra từng cái.
Chỉ một lát sau, Minh San đã xụi lơ trong lòng hắn.
Váy trên người Minh San nhanh chóng bị cha cởi sạch sẽ, trần trụi đứng bên cạnh bàn làm việc, tay cầm bút lông run rẩy viết chữ.
Thích Kỳ Niên đứng ở phía sau cô, ôm eo cô, nói hoa mỹ là giám sát cô luyện chữ, thực ra là xoa ngực sờ bức ăn đậu hũ của cô.
Người đàn ông này, 15 năm trước không quan tâm việc học của cô chút nào, lúc này lại nghiêm túc hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận