Chương 251

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 251

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thoải mái như vậy sao? Con đều sướng đến phun sữa.”
Chỉ cần cơ thể cô quá sướng sẽ phun sữa, rất tao.
Minh San vô lực mềm nhũn dựa vào lòng cha, cảm thấy côn thịt còn giống như một cây gậy sắt, cắm thẳng tắp trong nhục huyệt cô.
“Cha, sao cha còn chưa bắn?”
“Lúc này mới là lúc nào?”
Vừa mới bắt đầu thao, sao hắn có thể bắn tinh nhanh như vậy.
Hắn nhìn hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt của cô, sau đó bế cô đi tới bên cửa sổ.
Minh San bị dọa sợ, vôi hỏi “Cha làm gì thế?”
“Chúng ta đến trong sân chơi.”
“Không, không được…” Trên người cô không có thứ gì che đậy, sao có thể đi ra ngoài?
“Không phải là chưa từng lộ ra, trong sân con cũng không có ai, sợ cái gì?”
Gương mặt Minh San đỏ bừng lên, nhưng không phản kháng được, chỉ có thể để mặc cha ôm cô trần trụi đến bên ngoài cửa sổ.

Trong sân, thời tiết nóng ban ngày đã biến mất hơn nửa, hoàng hôn chiếu lên cành lá tươi tốt, chiếu đầy ra tia sáng vàng nhỏ vụn.
Minh San mới trải qua một lần cao trào, chân đều mềm nhũn, lại bị cha ôm đến sân sau lộ thiên, càng xấu hổ đến mức không đứng vững, mềm nhũn dựa vào người cha căn bản không dám cử động.
“Quá xấu hổ.” Minh San nhỏ giọng kháng nghị, tuy biết sân này ngoại trừ cô và Tiểu Thanh ra, thường ngày cũng không có người khác đến, nhưng trần trụi lộ ra dưới ánh mặt trời như vậy, vẫn khiến cô sinh ra cảm giác thẹn mãnh liệt.
“Khá tốt, vừa tao vừa đẹp.”
Màu da của cô là trắng nõn giống như ngọc lại giống như ngọc, ở dưới hoàng hôn làn da màu trắng càng thêm trắng, núm vú hồng nhạt càng thêm phấn hồng, ngay cả sữa tươi tràn từ núm vú ra cũng trở nên sáng bóng, xinh đẹp đến mức khiến hắn không rời mắt nổi.
Lộ ra như vậy khiến Minh San nhớ tới lần đó trên thuyền, cô cũng bị cha dần dụ hoặc, đứng ở đầu thuyền để lộ ra bản thân.
Tuy chỗ lộ ra khác nhau, nhưng đều khiến cô mặt đỏ tim đập nhanh, cảm thấy quá kích thích.
“Tiểu tao hóa, ngoài miệng nói mắc cỡ, sữa và tao thủy lại chưa từng dừng một giây.” Thích Kỳ Niên kéo núm vú của cô, kéo đến cô lại tràn ra sữa tươi.
“Ừm…”
Cô nhỏ giọng hừ hừ, dùng sức đánh bay cái tay của cha, bĩu môi nói “Sao chỉ có mình con không mặc quần áo, không công bằng.”
Ánh mắt Thích Kỳ Niên nhìn về phía cô đều sắp bốc cháy, nghe thấy thế cũng không nói nhiều, động tác nhanh nhẹn cởi quần áo trên người mình, ném về phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận