Chương 288

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 288

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cũng may Lâm Thị không ở cùng chỗ với bọn họ, hai cha con mới dám không kiêng nể gì như thế.
Thích Kỳ Niên đỡ xà ngang trên đỉnh màn giường, ổn định cơ thể mình, bàn chân tiếp tục không nặng không nhẹ dẫm lên tao bức con gái.
Lòng bàn chân sớm bị tao thủy của cô tẩm ướt, dẫm lên trơn trượt, càng tiện cho động tác của hắn.
Cả người Minh San co rút, sau khi cao trào rất nhạy cảm, khiến cô muốn né tránh chân cha, nhưng hai chân bị mảnh vải kéo mở ra, lộ ra âm đế sưng đỏ và tao huyệt không ngừng nhỏ nước, hắn muốn dẫm thế nào cô đều không tránh được.
“A a… Nhẹ một chút, cha… Ừm…”
Dẫm tùy ý một lát đều có thể cao trào, Thích Kỳ Niên thật sự yêu tiểu tao hóa nhạy cảm này muốn chết, nhưng trong lòng thích thế nào cũng không thể biểu hiện ra bên ngoài.
Vẫn nên cho cô chút giáo huấn, tránh cho ngày nào đó cô thật sự tìm bừa một người đàn ông đính hôn.
Trong tiếng rên ɾỉ tao lãng của Minh San, chân của Thích Kỳ Niên rời khỏi nộn bức của cô, chậm rãi di chuyển lên trên.
Chân hắn lướt qua bụng nhỏ của cô, một đường đi tới ngực to nhỏ sữa của cô.
Đầu tiên là nhẹ nhàng cọ xát trên hai nhũ thịt, ngay sau đó mới tăng thêm lực, dùng sức dẫm xuống.
Cái dẫm này khiến núm vú nhỏ sữa, lập tức phun ra càng nhiều tia sữa màu trắng ngà.
“A a…”
Minh San há to miệng kêu dâm, tay chân cô bị cố định, chỉ có thể trơ mắt nhìn cha dùng chân tùy ý dẫm lên ngực cô, dẫm đến sữa phun tung tóe khắp nơi, thoạt nhìn phá lệ dâm lσạn.
“A a a… Không được, cha, ngực sắp bị dẫm hỏng mất…”
“Dẫm hỏng rồi con còn kêu tao như vậy?” Hắn nhướng mày nhìn cô.
Gương mặt Minh San đỏ bừng, cô đâu thể nói cho dù bị cha dùng chân dẫm ngực, cô đều cảm thấy sảng khoái, nhưng mà cảm giác vô cùng xấu hổ.
“Cha…” Cô lắc mông làm nũng, ánh mắt vô cùng quyến rũ, hoàn toàn là dáng vẻ động dục.
Thích Kỳ Niên lại tiếp tục dùng bàn chân vắt sữa, nặn sữa bắn thẳng ra ngoài
“Dẫm hỏng thì dẫm hỏng đi, tránh cho con còn nghĩ đi đính hôn với người đàn ông khác.”
Minh San dở khóc dở cười, vội vàng đảm bảo “Cha, con thật sự biết sai rồi, sau này con không bao giờ nói lung tung nữa, con đảm bảo ”
Thích Kỳ Niên nghe thấy thế, lúc này mới dừng động tác chân lại, cúi người nhìn cô hỏi
“Thật sự biết sai rồi sao?”
“Vâng, thật, lúc trước con chỉ lanh mồm lanh miệng nói linh tinh thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận