Chương 300

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 300

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi nói xong hắn đặt mông ngồi bên cạnh cô, vươn tay ôm cả chăn cả người.
Minh San nhẹ nhàng giãy giụa một lát không thể tránh thoát, nên mặc hắn ôm.
Thích Kỳ Niên ôm cô, tay cũng không thành thật sờ lên ngực cô, lúc trước khi tỉnh lại hắn đã hú sạch rất nhiều sữa cho cô, lúc này lại trướng đến nặng trĩu.
Thích Kỳ Niên dùng tay xoa nhẹ mấy cái, sau đó lại gần há miệng ngậm lấy núm vú dùng sức mút vào.
“Ừm…” Minh San hừ nhẹ một tiếng, biểu cảm sảng khoái.
Hai bên tay phiên hút, mãi đến khi ngực không còn trướng như thế, Thích Kỳ Niên mới buông cô ra hỏi
“Đã đói bụng chưa? Cha bảo Tiểu Thanh đưa thức ăn tới.”
“Ừm, có một chút.” Minh San nói, nhìn trái nhìn phải một lát không thấy quần áo để mặc, xem ra Tiểu Thanh còn chưa từng tiến vào.
Biết cô đang tìm quần áo, Thích Kỳ Niên cầm lấy chăn mỏng ở đuôi giường khoác lên người cô, nói
“Bọc cái này đi, lát nữa ăn cơm xong lại về giường nằm.”
Tối qua làm quá hăng, có lẽ cô đều không đi đường được.
Minh San bị nói như thế eo mềm nhũn, ngượng ngùng trừng hắn một cái, mới kéo chăn mỏng quấn chặt cơ thể mình, sau đó được cha ôm ra khỏi bình phong, đi đến bên bàn tròn.
Khi Tiểu Thanh bưng đồ ăn vào, gương mặt đỏ bừng, miệng còn hơi sưng, Thích Kỳ Niên chỉ liếc mắt nhìn cô ấy một cái, sau đó hỏi
“Phó quan Trương trở về rồi à?”
Gương mặt Tiểu Thanh càng đỏ hơn, vừa đặt đồ ăn lên bàn vừa nói với Thích Kỳ Niên
“Anh ấy nói lát nữa lớn soái ăn cơm xong có việc báo cáo với ngài.”
“Ừm.” Thích Kỳ Niên gật đầu, ôm Minh San để trên đùi, hỏi cô ăn món gì trước.
Minh San chỉ bát cháo trước mặt, Tiểu Thanh muốn đi lên hầu hạ thì bị Thích Kỳ Niên ngăn cản, nói
“Để tôi làm cho.”
Động tác của hắn dịu dàng, một tay ôm cô một tay cầm thìa, đút cô ăn từng miếng.
Thấy Tiểu Thanh ở bên cạnh che miệng cười trộm, Minh San trừng cô ấy một cái đoạt lấy cái thìa nói
“Con tự mình ăn được.”
Trong mắt Thích Kỳ Niên tràn ngập sủng ái, để mặc cô đoạt, đôi tay ôm eo cô bất ngờ tiến vào trong chăn mỏng xoa ngực cô.
“Ừm…”
Cả người Minh San run lên, suýt nữa không cầm được thìa, Tiểu Thanh ở bên cạnh nhìn thấy vội vàng cầm lấy, nhỏ giọng nói
“Tiểu thư, để tôi làm cho.”
Gương mặt Minh San đỏ bừng, vội đánh tay cha “Đừng quậy, Tiểu Thanh còn ở đây mà.”
Thích Kỳ Niên cười khẽ “Không phải là Tiểu Thanh đã sớm thấy được con tao thế nào rồi ư, sợ cái gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận