Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng hai người có sự tiếp xúc thân mật nhất rồi, nhưng đều giới hạn ở sự đυ.ng chạm và ma sát bên ngoài cơ thể, đây là lần đầu tiên Tô Cảnh định đi vào bên trong cơ thể em vợ, anh hít sâu một hơi, tay cầm lấy côn ŧᏂịŧ, lại cọ lên xuống thân nó, muốn để nó cứng hơn một chút.
Thế nhưng, khi qυყ đầυ kẹt lại ở cửa huyệt em vợ, Tô Cảnh bỗng chốc cảm thấy có hơi lực bất tòng tâm, bên trong anh thì khát vọng phát lực, nhưng độ cứng của côn ŧᏂịŧ quả thực chưa đủ.
Bên trong em vợ quá nhỏ quá chặt rồi, nếu như không đủ lực đạo đánh sâu vào, căn bản không thể vào được.
Tuy Lục Tri Hạ khát vọng anh rể có thể hoàn toàn chiếm lấy cô, để cô được trải nghiệm tình ái đích thực, nhưng đợi đến khi anh rể thật sự cắm côn ŧᏂịŧ vào trong cửa huyệt của cô, cô lại đột nhiên do dự, cũng có hơi sợ hãi.
Lần này một khi đã thật sự cắm vào rồi, cô sẽ phải tạm biệt tấm thân xử nữ này, cũng hoàn toàn tạm biệt thời kỳ thiếu nữ hồn nhiên nhất của cô, nơi thuần khiết cuối cùng trên người cô cũng hoàn toàn biến mất.
Vào khoảnh khắc này, tâm trạng Lục Tri Hạ không hiểu sao có hơi hoảng hốt.
“Anh rể…” Cô hơi sợ sệt gọi một tiếng, âm thanh run rẩy.
Qυყ đầυ của Tô Cảnh bị kẹt ở cửa huyệt, tiến không được mà lùi cũng không xong, anh đang định thử dùng hết sức xông vào, nhưng vừa ngước mắt lên, anh lại ngây ra, trái tim nhảy lên một cái, vội dừng động tác dưới háng lại, cúi người nhìn cô: “Tri Hạ, em sao vậy, chỗ nào không thoải mái sao?”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, vành mắt lại hơi đỏ lên, âm thanh như muỗi kêu, nói: “Em sợ.”
Nghe cô tủi thân nói một tiếng “sợ”, xúc động muốn xông vào của Tô Cảnh bỗng chốc tan hết đi, anh rút qυყ đầυ ra khỏi cửa huyệt, giơ tay ra ôm cô vào lòng, khẽ dỗ dành: “Đừng sợ, nếu em chưa chuẩn bị xong, anh rể không vào nữa.”
Lục Tri Hạ dựa vào trong lòng anh, có hơi khó xử, hỏi anh: “Vậy anh có tức giận không?”
Tô Cảnh thở dài, đã đến bước cuối cùng rồi mà bị hô dừng lại quả thật làm người ta chán nản, nhưng tuổi cô vẫn còn nhỏ, tâm tư mẫn cảm dễ biến đổi, cũng có thể hiểu được, anh đương nhiên sẽ không tức giận cô, chỉ an ủi: “Cho dù em không sợ, lần này có thể anh cũng không vào được, bên trong em rất nhỏ.”
“Vậy sao?”
“Ừ, đừng nghĩ lung tung nữa.”
Trầm mặc một lúc, cô lại nói: “Anh rể… Anh thật sự không tức giận sao?”
“Sẽ không giận, cho dù em đồng ý, vừa nãy anh thật sự cũng không vào được.”
Lúc này Lục Tri Hạ mới thở phào một hơi, hỏi anh: “Là chưa đủ cứng sao?”
Tô Cảnh có hơi khó xử, không muốn bàn luận về chủ đề này, nhưng vẫn trả lời như sự thật: “Ừ, không đủ cứng.”
Lúc này Lục Tri Hạ mới hoàn toàn yên tâm, tâm trạng cũng thoải mái hơn rất nhiều, nhỏ giọng nói: “Tuy rằng vẫn chưa vào được, nhưng làm những chuyện khác em đều rất thích, nếu không, em lại giúp anh ngậm một lúc.” Nói rồi, cô lại muốn chui vào giữa hai chân anh.
Tô Cảnh bất lực, ôm lấy cô nói: “Không cần, chúng ta nằm nghỉ một lúc đi, đừng lăn đi lăn lại nữa.”
“Ồ.” Cô ngoan ngoãn đáp ứng.
Tô Cảnh chậm rãi đè xuống cảm xúc trào lên trong cơ thể, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ ở trong lòng, thầm nghĩ bản thân mình quá vội vàng rồi, hôm nay mới là lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân mật, anh đã muốn hoàn toàn chiếm lấy cô, quả thật có hơi gấp gáp, có lẽ cũng là vì côn ŧᏂịŧ vẫn luôn không có động tĩnh gì cuối cùng cũng có phản ứng, anh mới mất khống chế như thế này, xem ra phải đi từ từ từng bước một, ít nhất phải đợi đến khi cô gái nhỏ hoàn toàn chuẩn bị tâm lý mới được.
Nghĩ như vậy, trái tim xốc nổi của anh mới bình tĩnh lại.
“Anh rể, vừa nãy chị gái mới tìm anh, anh không xuất hiện thật sự không có vấn đề gì chứ?”
“Đừng lo lắng, đợi một lúc nữa em ra trước, những việc khác giao lại cho anh là được.” Người đàn ông dự liệu trước mọi việc nói.
Nửa tiếng sau, Lục Tri Hạ tắm rửa, thay một bộ quần áo rồi rời phòng xuống lầu, xuống đến tầng một, phát hiện chị gái đang ở trong phòng khách gọi điện, cũng không biết đối phương nói điều gì, biểu cảm của cô ấy có hơi kích động, nhưng nhìn thấy em gái xuống rồi, cô ấy thu liễm lại, rất nhanh đã ngắt điện thoại.
“Không phải nói muốn ngủ sao? Sao lại xuống rồi?” Chị gái cất điện thoại vào, cười hỏi cô.
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, đi qua ngồi bên cạnh chị gái, nói: “Bị chị gọi là không ngủ được nữa.”
Chị gái nói lời xin lỗi rồi bảo: “Cũng không biết anh rể em chạy đi đâu nữa, người không tìm được, điện thoại cũng không có ai nghe.”
Lục Tri Hạ có hơi chột dạ, thầm nghĩ anh rể vẫn luôn ở trong phòng cô chơi cô đây, đương nhiên không tìm được rồi, cũng không biết lúc này anh đã rời phòng cô chưa, đang nghĩ như vậy, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ trên tầng, Lục Tri Hạ ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đôi chân thon dài đang chầm chậm bước xuống tầng của anh rể.
Chị gái cũng một mặt lờ mờ nhìn anh rể, thấy kỳ lạ hỏi: “Anh đi đâu vậy? Vừa nãy em tìm từ trên xuống dưới một lượt, cũng không tìm thấy anh, anh chui ra từ đâu vậy?”
Lục Tri Hạ ở bên cạnh căng thẳng mím môi, ngẩng đầu nhìn anh rể, không đoán được anh muốn nói thế nào.
Chỉ nghe anh rể nói: “Anh lên gác lửng tìm sách, em tìm anh làm gì?”
Chị gái a một tiếng: “Đúng nhỉ, sao em lại không nghĩ đến anh lên gác lửng chứ, xem cái não của em này.” Nói xong cô ấy tự cảm thấy bản thân buồn cười, phụt cười một tiếng, nói: “Em muốn hỏi anh, tờ tài liệu bảo anh điền lần trước đó anh để ở đâu, bên Tiểu Lý chuyển nhượng cần dùng đến.”
“Rất gấp sao?”
“Cũng không phải, ngày mai bảo cậu ấy đến lấy cũng được.” Chị gái nói xong, điện thoại trong tay lại vang lên, Lục Tri Hạ ngồi ngay bên cạnh cô ấy, liếc mắt đã nhìn thấy hai chữ “Ba chồng” ở trên màn hình điện thoại.
Chị gái cũng không nhận điện thoại, vội vàng cúp máy, nói với Tô Cảnh: “Ba nói ông ấy để sót mấy phần tài liệu ở nhà, bảo em đưa cho ông.”
“Bây giờ sao?” Tô Cảnh hỏi.
Chị gái gật đầu, nói: “Nói là gấp lắm, bây giờ em qua luôn, nếu không thì không kịp, buổi trưa hai người cứ ăn trước đi, không cần đợi em.”
“Không đợi ăn xong cơm rồi đi sao?” Lục Tri Hạ hỏi cô ấy, cô là người hiểu rõ nhất quan hệ của chị gái và ba chồng, gấp gáp gọi người đến công ty như thế này có lẽ cũng không phải chuyện đứng đắn gì.
“Thôi, chị đi thay quần áo rồi qua đó đây.” Chị gái nói rồi đứng dậy vội vàng lên tầng thay quần áo.
Lục Tri Hạ quay đầu nhìn anh rể, đột nhiên có hơi đồng tình với anh. Anh không hiểu, còn lộ ra nụ cười ấm áp với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận