Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Số lần làʍ t̠ìиɦ tối hôm nay đối với người mới như Lục Tri Hạ mà nói thật sự quá nhiều, cô không ngừng cao trào, cảm thấy cơ thể mình sắp bị khoét rỗng, hai chân mềm nhũn, đứng cũng không đứng vững.
Khi Tô Cảnh dùng cả môi và lưỡi để mυ”ŧ lên âm đế của cô, Lục Tri Hạ lại run rẩy đạt cao trào một lần nữa, cùng với cao trào, đường niệu đạo mẫn cảm của cô cuối cùng cũng không chống đỡ được, buông lỏng ra, dịch thể ấm nóng cũng tuôn trào theo đó.
Tô Cảnh không kịp tránh đi, bỗng chốc bị cô phun đầy mặt.
Hai người đều ngây ra, Lục Tri Hạ cảm thấy khó xử muốn chết, nhưng động tác bài nướ© ŧıểυ căn bản không dừng lại được, cô vừa cảm thấy xấu hổ, vừa róc rách tiểu ra trước mặt anh rể, hai tầng kí©ɧ ŧɧí©ɧ sinh lý và tâm lý làm cô chỉ tiểu thôi cũng suýt cao trào.
Sau chuyện đó, Lục Tri Hạ rơi vào cảm xúc tự chán ghét bản thân, thế mà cô lại tiểu rồi, không những tiểu trước mặt anh rể, còn phun một ít lên gương mặt anh, tuy rằng sau đó anh rể rất nhanh đã giúp cô rửa sạch, nhưng vẫn để lại bóng ma trong lòng Lục Tri Hạ.
Ngay cả khi anh rể ghé đến hôn cô, cũng bị cô ghét bỏ đẩy ra.
Tô Cảnh vừa buồn cười lại vừa tức, nói: “Đó là nướ© ŧıểυ của chính em, cũng không phải của ai khác, ghét bỏ cái gì? Hơn nữa anh đã rửa sạch rồi.”
Lục Tri Hạ đỏ mặt nói: “Em cứ luôn cảm thấy trên người anh vẫn còn mùi.”
Thật ra Tô Cảnh đã rửa hai lần trước mặt cô, còn dùng sữa rửa mặt, là do Lục Tri Hạ nghĩ quá nhiều nên mới có bóng ma tâm lý.
Giày vò một hồi trong phòng tắm, chị gái và Cố Miêu đã rời đi, Tô khi đặt xuống giường thì khóa ngược cửa lại, anh không muốn bôi thuốc được một nửa lại bị vợ bắt gian trên giường.
Trên người Lục Tri Hạ chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, độ rộng của khăn tắm không đủ, bên trên khó khăn lắm mới ôm được hết ngực cô, bên dưới thì đến đùi, động tác hơi lớn một chút là có thể nhìn thấy dúm lông màu đen giữa hai chân cô.
Cũng không biết có phải do khoảng thời gian này bị chơi nhiều không, Tô Cảnh vẫn luôn cảm thấy ngực của em vợ lại lớn hơn không ít, khăn tắm đè lên đầṳ ѵú, thịt ngực bên trên hoàn toàn lộ ra ngoài, nhìn phình trướng, giống như sẽ bật ra khỏi khăn tắm bất cứ lúc nào.
Sau khi Lục Tri Hạ được đặt xuống giường, khăn tắm rất tự nhiên mà lỏng ra, ga giường màu xanh ngọc làm nền cho làn da trắng nõn của cô càng trở nên phát sáng, Tô Cảnh đứng ở bên giường, ánh mắt nhìn thẳng, quả thực là quá hoàn mỹ rồi, mà một người con gái hoàn mỹ như vậy lại thuộc về anh.
Tô Cảnh chỉ cuốn khăn tắm phía dưới, sau khi nhìn thấy cảnh đẹp ở trên giường, khăn tắm của anh dần dần nổi lên như một cái lều, có điều anh cũng biết tối nay không thể làm nữa, cũng để mặc côn ŧᏂịŧ cứng ở đó, không để ý đến nó.
Anh cầm thuốc mỡ, để em vợ mở chân ra, em vợ tuy rằng xấu hổ nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, chầm chậm dạng hai chân ra, để lộ tao huyệt đỏ tươi trước mặt anh.
Cửa huyệt có hơi sưng đỏ, nhưng không quá nghiêm trọng, xem ra cơ thể em vợ quả thực rất dâʍ đãиɠ, rất dễ dàng thích ứng với tư thế bị thao, hơn nữa anh chỉ nhìn thế này thôi, tiểu huyệt đó đã bắt đầu tràn ra nước da^ʍ trong suốt, nhìn mà Tô Cảnh lại bắt đầu khô cả miệng.
“Chỉ là bôi thuốc thôi, sao em lại bắt đầu chảy nước rồi?” Tô Cảnh cố ý trêu ghẹo cô.
Lục Tri Hạ cũng rất vô tội, cô chỉ cần mở chân ra với anh rể là tao huyệt sẽ tự động chảy nước, cứ như là cô đang đợi anh đến thao mình bất cứ lúc nào vậy: “Em cũng không biết nữa, chắc chắn là do bị anh làm quá mẫn cảm đấy.” Lục Tri Hạ đổ lỗi cho anh rể.
Tô Cảnh chỉ cười mắng một câu “Tiểu tao hóa”, rồi không nói gì nữa, dùng ngón tay lấy một ít thuốc mỡ, cẩn thận bôi lên cửa huyệt của cô: “Có hơi lạnh, tối nay em đừng dùng tay móc, ngày mai là khỏi thôi, như vậy là có thể bị thao rồi.”
Giáo sư Tô phong độ ngời ngời trước mặt mọi người, đến trước mặt em vợ lại là điệu bộ hoàn toàn hạ lưu, thời thời khắc khắc muốn thao em vợ, những lời dâʍ đãиɠ cũng buột miệng mà ra.
Lục Tri Hạ bị anh nói mà cả mặt thẹn thùng, giở tính tình dùng chân đá anh, cô đá lên bắp đùi anh, lực đạo cũng rất nhẹ, không ngờ cổ chân bỗng nhiên lại bị anh rể bắt lấy, anh nắm rất chặt, cô không có cách nào rút ra được.
“Bỏ em ra.” Cô cười mắng, bắt đầu vùng vẫy.
Tô Cảnh kéo bàn chân cô, ấn nó lên túp lều giữa hai chân mình, nói: “Muốn giẫm thì giẫm vào đây.”
Lục Tri Hạ cảm thấy bản thân mình như đang giẫm lên một cây gậy sắt, cho dù còn cách lớp khăn tắm nhưng vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được nhiệt độ nóng hầm hập của nó, người này làm sao vậy, đã làm nhiều lần thế nào mà vẫn còn cứng, anh là siêu nhân sao?
“Anh đúng là tham ăn, cứ đòi mãi không đủ.” Lục Tri Hạ nhỏ giọng oán giận anh.
“Anh có thể cứng lên thao em không tốt sao? Lẽ nào em lại thích dáng vẻ mềm nhũn của anh?” Tô Cảnh nói rồi còn cầm chân cô cọ đi cọ lại lên túp lều, vẻ mặt hưởng thụ.
Lục Tri Hạ cũng không phải thật sự ghét bỏ, cô chỉ thẹn thùng, có hơi không bỏ ra được mà thôi, cuối cùng cô cũng không cần bàn tay anh rể điều khiển, rất tự nhiên dùng nửa sức lực, cách lớp khăn tắm nhẹ nhàng giẫm cọ lên côn ŧᏂịŧ anh.
Tô Cảnh mở rộng chân ra quỳ bên chân cô, hơi híp mắt lại, để mặc cho cô giẫm, thỉnh thoảng còn chỉ huy một câu: “Phía dưới một chút, bên dưới cũng muốn, dùng sức một chút…”
Cuối cùng Tô Cảnh dứt khoát cởi bỏ khăn tắm ra, ngồi quỳ lên giường, vểnh côn ŧᏂịŧ nóng hổi lên để Lục Tri Hạ giẫm, Lục Tri Hạ dùng cả hai chân ra trận mới giẫm cho anh rể bắn ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận