Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiễn nhóm khách cuối cùng đi, Lục Tri Mẫn đứng trước cổng, giơ tay nhìn thử đồng hồ kim cương trên cổ tay, thời gian hiển thị đã gần 12 giờ đêm, cuối cùng người chị gái như cô trở thành nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật của em gái, cũng không còn cách nào khác, tối hôm nay toàn mời đến bạn bè của cô, cô không tiếp đón thì ai tiếp đón.
Lục Tri Mẫn vốn còn đang nghĩ nhân cơ hội này kéo em gái vào vòng bạn bè của cô, dù sao em gái đến thành phố A học lớn học, sau này tám phần cũng sẽ ở lại đây làm việc, có mối quan hệ tốt đối với công việc tương lai của con bé mà nói cũng có ích lợi, tiếc rằng em gái không thích xã giao, cứ tìm cớ để trốn đi, tối hôm nay phần lớn thời gian cô đều dùng để đi tìm em gái, mà bạn thân của em gái Cố Miêu là một cô gái hoạt bát đáng yêu, tối hôm nay kết giao được không ít bạn mới.
Lục Tri Mẫn đứng dưới cột đèn đường hóng gió một lúc, quay đầu nhìn căn nhà cao cấp của mình, phòng của em gái và Cố Miêu đều đã tắt đèn, tầng một và tầng ba vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, nhưng cô biết chồng cô chắc chắn không ở trong phòng ngủ đợi mình, phần lớn thời gian anh đều thích ở trong thư phòng, sau đó một bên thư phòng có lắp đặt chiếc giường lớn, nhiều khi anh ngủ lại ở đó luôn.
Sự phồn hoa huyên náo của tối hôm nay giống như một giấc mộng, sau khi tỉnh dậy rồi cô vẫn cảm thấy cô độc.
Lúc cô đang nhấc váy định quay về, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng còi xe ngắn ngủi, Lục Tri Mẫn quay đầu nhìn qua, ở ngã tư bên cạnh biệt thự không biết từ lúc nào đã có một chiếc Rolls Royce dừng lại, đó là xe của Tô Chí Dũng, ông dừng ngay ở dưới bóng cây, không bị đèn đường chiếu đến, vậy nên mới đầu Lục Tri Mẫn không chú ý đến.
Cô trầm mặc giằng co với chiếc xe một lúc, thấy người trên xe không có ý định đi xuống, cô có hơi chột dạ quay đầu lại nhìn biệt thự, sau đó nhấc váy chạy chậm về phía chiếc xe, vừa lại gần cửa sau đã được mở ra, nhịp tim Lục Tri Mẫn tăng nhanh, sau khi hít vào một hơi thật sâu, cô dứt khoát ngồi vào trong.
Gần như ngày nào cô cũng yêu đương vụиɠ ŧяộʍ với Tô Chí Dũng, sớm đã không cảm thấy ngượng ngừng nữa rồi, Tô Chí Dũng nghiện nặng chuyện tìиɧ ɖu͙©, cô cũng vậy, hai người gần như là ăn khớp với nhau hoàn toàn, trừ lần đầu tiên cô bị bố chồng cưỡиɠ ɠiαи ra, sau này hầu như đều là thuận theo rồi.
Lục Tri Mẫn vừa ngồi vào ghế sau lập tức đã bị Tô Chí Dũng ôm vào lòng, nụ hôn nóng như lửa rơi xuống, chiếc xe này của Tô Chí Dũng được đặc chế, giữa ghế lái và ghế sau có một tấm ngăn, đảm bảo sự riêng tư, có mấy lần liền khi xe đang chạy, Lục Tri Mẫn bị ba chồng ấn lên ghế ngồi mà thao, cảm giác quả thực rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Hai ngày nay, Lục Tri Mẫn bận chuyện tiệc sinh nhật, Tô Chí Dũng bận đi công tác, hai người đều nhịn hai ba ngày rồi, cơ thể vô cùng đói khát, vừa ôm lấy nhau đã hôn không ngừng.
Tính cách Tô Chí Dũng vô cùng nóng nảy, động tác cũng thô lỗ, miệng vừa hôn lên, bàn tay đã muốn xé váy cô, ông tưởng rằng sẽ như trước kia, váy của con dâu vô cùng dễ xé, con dâu cũng vô cùng phối hợp, nhưng tối hôm nay ông vừa chuẩn bị xé thì lại bị con dâu ngăn lại.
“Đợi đã.” Lục Tri Mẫn trầm giọng nói.
Lần đầu tiên bị kêu dừng, Tô Chí Dũng có hơi bất ngờ, ông dừng động tác trong tay lại, nhìn về phía con dâu: “Sao vậy?”
Lục Tri Mẫn cũng không lên tiếng, chỉ ghé mũi vào cổ ông ngửi ngửi, sau đó ngửi một mạch từ cổ đến trước ngực, cuối cùng ngồi thẳng người dậy, mở đèn trong xe lên, dưới ánh đèn sáng rõ, phía ngoài cổ áo của Tô Chí Dũng có hai vết son môi rất rõ ràng.
Tối nay Lục Tri Mẫn uống không ít rượu, rượu vào rồi cũng can đảm hơn nhiều, lúc này khi nhìn thấy hai vết son môi đó cô lập tức bùng nổ.
Trước đây cô vẫn luôn nghi ngờ bố chồng còn có tình nhân khác ở bên ngoài, nhưng ông che giấu rất tốt, không bị cô bắt được hiện trường phạm tội, nhưng tối nay thế mà ông lại đem theo cả người mùi nước hoa của người phụ nữ khác và hai vết son môi chói lọi xuất hiện trước mặt cô, quả thực là buồn nôn muốn chết!
Lục Tri Mẫn dùng sức đẩy cái ôm của Tô Chí Dũng ra, quay người muốn mở cửa xe, bàn tay vừa mới giơ ra đã bị Tô Chí Dũng kéo lại, âm thanh không giận mà uy của người đàn ông truyền đến: “Con lên cơn gì vậy?”
Lục Tri Mẫn cười lạnh, hất tay ông ra: “Sao vậy, tiểu yêu tinh mà tối hôm nay Cố tổng tìm không làm ngài sướиɠ sao? Nửa đêm nửa hôm thế này còn phải chạy đến tìm con để làʍ t̠ìиɦ?”
Lúc này Tô Chí Dũng mới như nhớ ra chuyện gì đó, giơ tay sờ vào cổ, động tác này trong mắt Lục Tri Mẫn rõ ràng chính là biểu hiện có tật giật mình, cô càng tức hơn, không phí lời với ông nữa, đẩy cửa bước xuống xe, không quay đầu lại đi thẳng vào trong nhà.
Để lại Tô Chí Dũng ngồi ở trong xe, đen mặt giống như vừa bôi mực.
Tối hôm nay ông phải đi xã giao, giữa đường bạn cũ ồn ào nhét cho ông hai cô gái, bảo ông chơi cho tận hứng. Từ khi ở cùng một chỗ với con dâu, Tô Chí Dũng đã không có tâm tư chơi đùa những người phụ nữ khác, tối hôm nay uống một chút rượu nên muốn thử cái mới hơn, người cũng mang về phòng rồi, nhưng vén được một nửa ông lại không có hứng nữa, mấy em gái học sinh mang danh thanh thuần này ở trong mắt ông giống như cháo loãng dưa chua vậy, một người quen ăn cá ăn thịt như ông sao có thể vừa mắt được, cuối cùng ông vẫn bảo tài xế lái xe đưa mình về biệt thự.
Không ngờ con dâu lại mẫn cảm như vậy, bỗng chốc đã phát hiện ra điều khác thường.
Mẹ nó, vấn đề là, ông căn bản còn chưa ăn được mà!

Bình luận (0)

Để lại bình luận