Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiếc xe vẫn giữ nguyên tốc độ tiến về phía trước, con đường bằng phẳng, chị gái và Cố Miêu đều đang ngủ bù, Lục Tri Hạ ôm lấy gấu bông màu hồng, vùi mặt vào lưng gấu, nhìn giống như cũng ngủ rồi, nhưng chỉ có cô và anh rể biết cô không chỉ không ngủ, còn đang phát tao.
Con gấu bông màu hồng chắn trên hai chân, bàn tay của người đàn ông đang chuyển động nhanh chóng, nương theo sự chấn động của lòng bàn tay, hai ngón tay dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ thao vào tao huyệt cô với tốc độ rất nhanh, lúc cắm rút còn đem theo dâʍ ŧᏂủy̠, đã làm thấm ướt lớp vải giữa hai chân cô, nước quá nhiều, cho dù có con gấu che chắn cũng có thể lờ mờ nghe thấy tiếng nước nhép nhép, vừa bí mật vừa dâʍ đãиɠ.
Hơi thở của Lục Tri Hạ dần dần trở nên thô nặng, vùi vào lưng con gấu khiến cô có hơi khó thở, cô không thể không quay mặt ra, hướng mặt về phía anh rể, liên tiếp hít sâu vài ngụm, quả thực quá thoải mái rồi, thoải mái đến nỗi khiến cô muốn rêи ɾỉ thành tiếng, nhưng cô không thể làm như vậy, chỉ có thể cắn môi dưới nhịn lại.
Tô Cảnh hơi quay mặt qua nhìn cô, chỉ thấy hàm răng cô khẽ cắn môi hồng, mí mắt khép mờ, lông mi cong dài cụp xuống, là một đôi mắt bị du͙© vọиɠ thôi thúc đến mơ mơ màng màng, đem theo hơi nước quyến rũ. Nhìn từ góc độ của anh, dáng vẻ của cô thanh thuần đáng yêu, lại dâʍ đãиɠ đến cùng cực.
Tô Cảnh chỉ nhìn cô như vậy thôi đã cảm thấy côn ŧᏂịŧ dưới háng trướng đau, giống như muốn làm nổ tung quần ra.
Chỉ hai ngón tay thôi đã tạo nên từng đợt kɧoáı ©ảʍ cho Lục Tri Hạ, vẻ mặt cô mê say ngước mắt nhìn anh rể, ánh mắt giường như đang nói với anh: “Mau thao em.”
Ở trong không gian chật hẹp này, Tô Cảnh đương nhiên không có cách nào cởϊ qυầи thao cô, thế là anh lại tăng thêm một ngón tay, ngón tay cắm trong cơ thể cô lập tức trở nên thô hơn, Lục Tri Hạ thoải mái thở ra một hơi, một bàn tay vô thức sờ lên đùi của Tô Cảnh, nhưng rất nhanh đã bị anh gạt ra, trên người cô có con gấu bông làm vật chắn, anh lại không có, nếu như cô trực tiếp sờ lên, tài xế ở đằng trước sẽ nhìn ra.
Ba ngón tay cắm rút mang lại cho Lục Tri Hạ kɧoáı ©ảʍ lớn hơn nữa, một lúc sau, cô đã run rẩy mà cao trào.
Bàn tay anh rể không rút ra, vẫn không ngừng vuốt ve cửa huyệt và âm đế của cô, kéo dài kɧoáı ©ảʍ cao trào cho cô, mãi đến khi cô không còn run rẩy nữa, anh mới rút tay mình về, lấy một chiếc khăn tay ở trong túi áo ra, thong thả ung dung lau đi từng ngón tay một.
Dáng vẻ anh lau ngón tay vô cùng lạnh lùng cấm dục, nhưng không ai ngờ được ba ngón tay mà anh đang lau kia vừa cắm vào trong da^ʍ huyệt cô gái, cho dù anh có lau sạch dâʍ ŧᏂủy̠ ở bên trên cũng không lau được mùi tao đó.
Lục Tri Hạ vừa nghĩ như vậy, anh rể đã đưa ba ngón tay đến trước mũi mình ngay trước mặt cô, khẽ ngửi ngửi, sau đó cong khóe môi lộ ra ý cười nhàn nhạt hài lòng.
Lục Tri Hạ thầm kêu trong lòng: Biếи ŧɦái quá!! Nhưng quyến rũ quá a a a!!!
Tô Cảnh cẩn thận lau sạch bàn tay mình, thấy cô vẫn đang nhìn chằm chằm anh thì hơi nhếch mày, đưa khăn tay trong tay cho cô, làm khẩu hình miệng với cô: “Lau đi.”
Lục Tri Hạ nhìn khăn tay mà anh đem theo bên người, đột nhiên cảm thấy thẹn thùng, lắc lắc ra hiệu cô không cần khăn tay, Tô Cảnh cảm thấy buồn cười, tối hôm qua anh dùng chiếc khăn tay này lau đi vùng giữa chân cô, bây giờ cô lại ngượng ngùng. Anh cũng không nói gì, trực tiếp nhét khăn vào trong tay cô.
Cuối cùng Lục Tri Hạ vẫn dùng khăn tay lén lút lau giữa hai chân mình, không còn cách nào khác, chỗ đó vẫn đang chảy nước, ướŧ áŧ khó chịu.
Đợi đến khi thu dọn ổn thỏa rồi, cô đột nhiên cảm thấy bản thân mình quá vô dụng, anh rể chỉ cần tùy tiện trêu trọc một chút thôi, cô đã hoàn toàn mất đi khả năng chống cự, rất nhanh đã khuất phục trong bàn tay anh, như vậy quả thực là không tốt, Lục Tri Hạ cảm thấy bản thân phải tìm về chút lập trường mới được.
Nếu như đã không thể giơ tay sờ anh, vậy thì cô sẽ nghĩ cách khác.
Nghĩ một lúc, Lục Tri Hạ rút điện thoại trong ba lô mình ra, nhấn mở Wechat của anh rể, gửi tin nhắn cho anh: “Anh rể, anh khó chịu không?”
Điện thoại Tô Cảnh đặt im lặng, trước ánh mắt nhắc nhở của Lục Tri Hạ, anh mới cầm ra xem tin nhắn.
Chỉ thấy vẻ mặt anh vô cảm trả lời: Cũng bình thường.
Lục Tri Hạ: Em nhìn thấy quần anh chọc lên rồi.
Tô Cảnh: Em có thể không nhìn quần anh.
Lục Tri Hạ im lặng cười cười, tiếp tục cúi đầu gõ chữ: Vậy dươиɠ ѵậŧ anh có phải rất cứng không?
Trực tiếp nhìn thấy hai chữ dươиɠ ѵậŧ, du͙© vọиɠ mịt mờ trong nội tâm Tô Cảnh bỗng chốc bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ, một cô gái nói từ dươиɠ ѵậŧ với anh thì phải dâʍ đãиɠ biết bao nhiêu, Tô Cảnh chỉ cảm thấy dươиɠ ѵậŧ dưới háng mình lại cứng thêm vài phần, trạng thái sờ không được đυ.ng không được, chỉ có thể dùng tin nhắn trêu ghẹo lẫn nhau này, đối với Tô Cảnh mà nói tuyệt đối là sự dày vò to lớn.
Ánh mắt Tô Cảnh nặng nề nhìn chằm chằm cô một lúc, cúi đầu gõ chữ: Cứng rồi, rất cứng, em nói xem phải làm sao?
Lục Tri Hạ: Đợi một lúc nữa tìm cơ hội, em khẩu giao cho anh. Dùng đầu lưỡi liếʍ lên qυყ đầυ anh, liếʍ gân xanh trên dươиɠ ѵậŧ, dươиɠ ѵậŧ anh thô như vậy, cắm rút ở trong miệng, chắc chắn anh sẽ rất sướиɠ, anh rể, anh nói có được không?
Tô Cảnh: Bây giờ anh muốn cắm vào em, không những muốn cắm vào trong miệng tao của em, còn muốn cắm vào trong tao huyệt, cắm hai cái miệng trên dưới của em đến mức không ngừng chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠.
Hai người ngồi cạnh nhau, vẻ mặt đều là bình tĩnh chơi điện thoại, ai mà biết được bọn họ đang dùng câu chữ tục tĩu nhất trên điện thoại, nói về chủ đề dâʍ ɭσạи nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận