Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chọn phòng xong, cất hành lý, Cố Miêu đến gõ cửa phòng Lục Tri Hạ, hỏi cô có muốn đi vào nội thành dạo phố không, nghe nói chợ đêm thành phố G rất náo nhiệt, đặc biệt là con đường ẩm thực có rất nhiều hải sản.
Lục Tri Hạ do dự, nói: “Chị không thoải mái, mình vẫn nên ở nhà cùng chị thôi.”
Lúc này Tô Cảnh đi ra từ một căn phòng khác, nói: “Chị em bảo anh dẫn các em đi dạo, trong nhà có dì giúp việc, không sao đâu.”
Nghe anh rể nói như vậy, Lục Tri Hạ cũng yên tâm, quay về phòng thay một chiếc váy hoa có đai eo tươi mát, đeo một cái túi đeo chéo nhỏ, kích động đi theo anh rể ra ngoài, nữ sinh 18, 19 tuổi vẫn còn rất ham chơi, có điều trước khi ra ngoài Lục Tri Hạ lại dặn dò gì giúp việc một lượt, nếu như chị gái có gì không thoải mái thì phải gọi điện thông báo với bọn họ ngay.
Tuy rằng thành phố G không phồn hoa như thành phố A, nhưng phong cách thuần phác, có nhiều tập tục và mỹ thực truyền thống, bởi vì gần bờ biển, đồ ăn ngon đa phần đều liên quan đến hải sản.
Lục Tri Hạ và Cố Miêu không đi đâu cả, lên xe là báo tên bảo tài xế đưa họ đến con đường ẩm thực.
Thời gian đúng vào bữa ăn, dòng người trên con đường ẩm thực chật ních, rất ồn ào, ba người vừa đi vừa dừng trên đường.
Hai cô gái cũng không muốn đi ăn một bữa nghiêm chỉnh, mà mua mỗi món ở trên đường một ít, vừa đi vừa ăn, vô cùng hưởng thụ, nhưng Tô Cảnh lại không quen với kiểu ăn như này, vậy nên anh ăn rất ít, chỉ xách một đống đồ cho hai người.
“Anh rể, nhanh nhìn kìa, bên đó có bán kem, chúng ta đi mua đi.” Lục Tri Hạ khoác tay anh rể, vui vẻ chỉ bên đường.
Bởi vì Cố Miêu biết quan hệ của hai người, vậy nên trong tình huống chỉ có ba người, Lục Tri Hạ hoàn toàn không kiêng dè gì, khi đi dạo phố vẫn luôn nắm tay anh rể, anh rể cũng vui vẻ để cô nắm, mười ngón tay đan vào nhau, có lúc có nhiều người, anh còn giơ tay ra nắm lấy eo Lục Tri Hạ, bảo vệ cô trong lòng, tránh để cô bị người khác đυ.ng vào, dáng vẻ như đôi tình nhân trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt.
Tuy rằng Tô Cảnh đã hơn ba mươi, nhưng anh được cuộc sống hậu đãi, chưa từng trải qua bất kỳ trắc trở nào, là một phú nhị lớn tiêu chuẩn, vậy nên tuổi tác không để lại bất kỳ vết tích nào trên khuôn mặt anh, ngược lại vì tướng mạo quá xuất sắc, còn có hơi thở của một thiếu niên, đi cùng mới Lục Tri Hạ 19 tuổi cũng không hề không hòa hợp một chút nào, nhìn giống như đôi tình nhân trẻ tuổi trong khuôn viên trường lớn học.
Cố Miêu ở bên cạnh nhìn mà cảm thấy chua chua, bỏ qua thân phận anh rể này, anh và Lục Tri Hạ đi cùng nhau nhìn rất xứng đôi, sự yêu thích của Hạ Hạ có giấu cũng không giấu được, mà trong mắt Tô Cảnh cũng toàn là sự yêu chiều đối với Hạ Hạ.
Cố Miêu đứng xem ở bên cạnh, cũng nổi lên xúc động muốn yêu đương, mẹ nó, cô cũng muốn một tình yêu ngọt ngào!
Tô Cảnh nói anh không ăn kem, Lục Tri Hạ mỗi người mua một cái, Lục Tri Hạ là vị sô-cô-la, Cố Miêu thì mua vị vani.
Bởi vì đi mệt rồi, ba người tìm một góc tương đối ít người dừng lại nghỉ ngơi, là một ngõ nhỏ dân cư từ con đường ẩm thực đi ra, ánh đèn không sáng tỏ như đường chính, nhưng lại có một nét đẹp khác.
“Ngon quá, anh rể anh có muốn thử không?” Lục Tri Hạ giơ kem ở trong tay hỏi người đàn ông bên cạnh.
Đôi mắt của Tô Cảnh vô cùng sáng dưới ánh đèn đường, bên trong như chất chứa ánh sao: “Em ăn đi.” Anh khàn giọng nói.
Lục Tri Hạ cũng không cưỡng cầu, đưa kem đến bên miệng, thè lưỡi ra liếʍ liếʍ sô-cô-la ở bên trên, lúc này Tô Cảnh đột nhiên cúi đầu xuống, cũng đưa đầu lưỡi ra liếʍ lên cây kem của cô, mặt của hai người vì một cây kem mà gần sát lại với nhau.
Lục Tri Hạ đột nhiên bị tư thế liếʍ đồ ăn này của anh trêu trọc, lỗ tai đỏ lên nhanh chóng, nhịp tim đập thình thịch, miệng của cô cũng không rời đi, vô thức tiếp tục liếʍ lên cây kem, mà Tô Cảnh lại được nước lấn tới, đầu lưỡi càng liếʍ càng lại gần, không những ăn đi không ít kem của cô, cuối cùng còn liếʍ lên đầu lưỡi cô.
Hai đầu lưỡi vừa liếʍ kem vừa dây dưa lẫn nhau, chỉ một cây kem mà hai người dùng cách ăn sắc tình nhất, cơ thể càng ngày càng sát gần, cuối cùng Tô Cảnh dứt khoát ôm Lục Tri Hạ lên, hai chân cô mở ra vòng lấy eo anh, một tay vẫn đang cầm kem, một tay kia lại móc lên cổ Tô Cảnh, hai đôi môi dính sát vào nhau, cũng không biết là đang ăn kem, hay là đang ăn đầu lưỡi của đối phương nữa.
Cố Miêu vốn dĩ vừa ăn kem vừa cúi đầu chơi điện thoại, đột nhiên nghe thấy người bên cạnh có động tĩnh, bèn ngẩng đầu lên nhìn, vừa nhìn cô ấy đã suýt nữa bị đau mắt hột, hai người này có nhầm không vậy, nhân lúc cô ấy không chú ý mà lại hôn rồi, hôn thì thôi đi, còn ôm lấy nhau, quả thực là làm người ta không tiếp tục nhìn được nữa.
Cố Miêu đột nhiên ý thức được bản thân là một bóng đèn sáng trưng, từ nãy đã luôn làm phiền hai người vụиɠ ŧяộʍ.
Nghĩ một lúc, cô ấy nói với hai người hôn đến nỗi khó mà chia lìa: “Hai người nghỉ ngơi đi, em tiếp tục đi dạo ở phía trước, đợi một lúc phải quay về thì chúng ta liên lạc qua điện thoại.”
Lục Tri Hạ bị hỏi mà đầu óc choáng váng, là anh rể trả lời Cố Miêu, anh nói: “Điện thoại của cô đừng để im lặng, chúng ta duy trì liên lạc bất cứ lúc nào.”
Điều này có nghĩa là đồng ý để Cố Miêu tự mình đi dạo phía trước.
Đợi Lục Tri Hạ hoàn hồn lại, Cố Miêu đã tiêu sái rời đi, mà cô lại bị anh rể ôm vào bên trong ngõ một đoạn nữa, cho đến khi đèn đường hoàn toàn không chiếu đến chỗ đó mới dừng lại, cô bị anh rể ấn lên vách tường, nụ hôn cuồng nhiệt rơi xuống.
Hôn một lúc mới nghe thấy anh rể khàn giọng nói bên tai cô: “Tiểu tao hóa, trêu trọc anh cả một ngày, có phải nên bồi thường cho anh rồi không?”
Lục Tri Hạ học anh ép giọng xuống, khẽ nói: “Anh muốn bồi thường như thế nào?”
Anh rể dùng lời đê tiện nhất kɧıêυ ҡɧí©ɧ cô: “Bây giờ anh muốn thao vào tao huyệt em, có cho thao không, hửm?”
Cả người Lục Tri Hạ tê dại, kem trong tay cô không biết đã rơi từ lúc nào, cô giơ tay ôm chặt anh, nói như con mèo nhỏ: “Anh rể, mau dùng côn ŧᏂịŧ lớn của anh thao em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận