Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm một lần ngoài trời, du͙© vọиɠ tích tụ cả một ngày của hai người cuối cùng cũng được dịu bớt, sau khi thu dọn ổn thỏa đi trở về dòng người chen chúc trên con đường ẩm thực, hai người đều có hơi chột dạ, nghĩ lại mà sợ, suy cho cùng cũng là nơi công cộng, nếu như lúc đó có người đi qua con ngõ nhỏ, vậy thì hậu quả thật sự không thể tưởng tượng được.
Có điều sợ thì sợ, sự ngọt ngào và kí©ɧ ŧɧí©ɧ cả quá trình vẫn làm người ta nhớ mãi không thôi.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của em vợ, Tô Cảnh lại nhịn không được muốn chọc cô, thế là giơ tay ôm lên eo cô, cúi đầu nói lời hạ lưu bên tai cô: “Làm ở bên ngoài có phải rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ không, sau này chúng ta tìm cơ hội đi dã ngoại làm.”
Lục Tri Hạ nghe xong không khỏi đỏ mặt, ngay cả cổ cũng đỏ ửng lên, cô giơ tay đẩy đẩy anh rể, nhỏ giọng cười mắng một câu: “Lưu manh.”
Hai người liên hệ với Cố Miêu, Cố Miêu tự tìm được một tiệm nướng hải sản đang ăn xiên nướng, khi Lục Tri Hạ và anh rể chạy đến, Cố Miêu đã ăn không ít, đang gặm xiên cá mực chơi điện thoại, thấy hai người đi đến, cô ấy vội vẫy vẫy tay: “Mau đến ăn đi, mình gọi hơi nhiều, ăn không hết.”
Có thêm hai người, anh rể lại gọi không ít đồ, đều là đồ Lục Tri Hạ thích ăn, Cố Miêu rất thức thời, thấy môi của Hạ Hạ bị hôn sưng lên thì hiểu rõ trong lòng, không hỏi vừa nãy bọn họ đi làm gì.
Ba người ăn uống đến hơn mười giờ mới xách một đống đồ, gọi tài xế đến đón người.
Lục Tri Hạ mua một nồi cháo hải sản cho chị gái, có điều về đến nhà, chị gái lại ngủ mơ mơ màng màng, nói không muốn ăn, muốn tiếp tục ngủ, Lục Tri Hạ không làm phiền chị nữa, xuống tầng gặp phải anh rể, biết anh phân phòng ngủ với chị gái, trong lòng lại cảm thấy không dễ chịu lắm, nhỏ giọng hỏi anh rể: “Như vậy đối với chị gái có phải không hay lắm không?”
Anh rể không cười, anh nghiêm túc nhìn Lục Tri Hạ, hỏi cô: “Em muốn anh đối với chị em tốt một chút sao?”
Lục Tri Hạ chỉ cảm thấy lo lắng, đấu tranh một lúc, cuối cùng vẫn thành thật lắc lắc đầu.
Anh rể giơ tay ôm lấy cô, nói: “Qua đợt này, anh tìm một cơ hội thích hợp nói rõ với cô ấy.”
Lục Tri Hạ nghĩ đến chuyện của chị gái và Tô Chí Dũng, cảm thấy chị gái lựa chọn che giấu chắc chắn là có tính toán riêng, nếu như quan hệ của cô và anh rể bên này bị lộ ra, chị gái sẽ lựa chọn tha thứ hay bất hòa với người em gái này? Từ nhỏ chị gái đã yêu thương cô như vậy, nếu như biết cô lén lút có quan hệ với anh rể, chị gái sẽ nhìn cô như thế nào? Có ghét cô, không yêu cô nữa không?
Nghĩ đến đây, Lục Tri Hạ đã rối rắm không thôi, cô muốn được anh rể thích, cũng muốn được chị gái yêu, cô cảm thấy bản thân đúng là có lòng tham không đáy.
“Đến lúc đó rồi nói đi.” Cô có hơi buồn bực không vui nói.
Trở về phòng, Lục Tri Hạ trực tiếp đi vào phòng tắm để tắm rửa, vừa tắm vừa nghĩ, anh rể chia phòng ngủ với chị gái, chị gái ngủ ở phòng ngủ chính trên tầng ba, anh rể lại ngủ ở phòng khách tầng hai, cùng một tầng với mình, vậy tối hôm nay anh rể có lén vào phòng tìm cô không? Tuy rằng ở trong ngõ nhỏ hai người đã làm một lần, nhưng vẫn cảm thấy chưa được tận hứng, có lẽ từ khi phá thân đến bây giờ, hai người chưa thật sự làʍ t̠ìиɦ trên giường một lần nào, trong lòng cô thầm mong đợi anh rể có thể đến.
Hay là, đợi một lúc nữa tắm xong, đi ra gửi tin nhắn cho anh rể?
Khi tắt vòi hoa sen, Lục Tri Hạ mới phát hiện bản thân không cầm đồ ngủ theo, may mà chỉ có một mình cô trong phòng, có như thế nào cũng không sao, thế là sau khi lau sạch người, cô quấn khăn tắm màu trắng đi ra.
Vừa đẩy cửa ra đã phát hiện người đàn ông có thân hình cao lớn mặc đồ ngủ bò trên giường, cô hơi ngây ra, sau đó nở một nụ cười lớn, cũng không để ý đến những thứ khác, chạy chậm xông đến, vồ lên người người đàn ông.
“Anh rể.” Cô mềm mại ngọt ngào gọi một tiếng.
Tô Cảnh đang nằm trên giường chơi điện thoại, bị em vợ bừng bừng khí thế xông đến như này, điện thoại trực tiếp bay ra, anh cũng không đi kiểm tra, nghiêng người ôm lấy em vợ, cười nói: “Nhìn thấy anh mà vui vậy sao?”
“Lúc nãy khi tắm em đã nghĩ liệu anh có sang đây không, sau đó đi ra thì nhìn thấy anh, tốt thật.” Lục Tri Hạ nói ra suy nghĩ thật của mình, thẳng thắn mà đáng yêu.
“Em muốn anh đến, vừa nãy ở dưới tầng sao không nói?” Anh rể hỏi.
Lục Tri Hạ ngại ngùng nói: “Em sợ anh rể cảm thấy em quá dính người.”
Tô Cảnh cười bằng giọng gió, nói: “Anh rể hận không thể để em dính lên người anh cả ngày, như vậy anh có thể thao em bất cứ lúc nào, muốn thao là thao, thao xong để dươиɠ ѵậŧ ở lại trong cơ thể em, không cần phải lấy ra.”
Lục Tri Hạ tưởng tượng đến khung cảnh ấy, bản thân và anh rể đều không mặc quần áo, ở trong phòng khách xem ti vi, ở trong thư phòng đọc sách, ở trong phòng bếp ăn cơm, dươиɠ ѵậŧ của anh rể vẫn luôn cắm ở trong tao huyệt cô, cứ hứng lên là banh chân cô ra để thao.
Nghĩ như vậy, âʍ ɦộ của Lục Tri Hạ lập tức ẩm ướt, vành tai đỏ lên, vùi mặt vào trước ngực anh rể, nói thế nào cũng không chịu ngẩng đầu lên.
Lúc này Tô Cảnh mới phát hiện, trên người em vợ chỉ quấn một chiếc khăn tắm, bởi vì động tác xông lên lúc nãy quá lớn, khăn tắm đã bung ra, cặp ngực mềm mại trắng nõn vểnh lên, có quầng nhũ màu hồng hoàn toàn lộ ra ngoài, trên bầu ngực còn có vài vết hôn đậm nhạt, là dấu vết anh cắи ʍút̼ ở trong con ngõ nhỏ, bây giờ nhìn mà thấy vô cùng dâʍ đãиɠ.
Tô Cảnh chỉ nhìn cặp ngực trắng bóng của cô thôi, dưới háng anh đã bắt đầu nổi lên một túp lều, trong áo choàng tắm màu trắng không mặc gì cả, côn ŧᏂịŧ vừa cứng lên, qυყ đầυ đã chọc ra ngoài, Lục Tri Hạ nằm nghiêng trên người anh, tầm mắt hơi di chuyển xuống dưới một chút là có thể nhìn thấy một màn xấu hổ này, còn chưa đợi cô phản ứng lại, giây tiếp theo cô đã bị Tô Cảnh đẩy ngã ra giường lớn, khăn tắm quấn trên người cũng rất nhanh bị anh rút đi vứt lên đất.
Người đẹp tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trắng nõn, không một mảnh vải nào che thân nằm trên ga giường tơ lụa, hiệu quả thị giác hoàn toàn chấn động, ánh mắt Tô Cảnh si mê nhìn từ đầu đến chân cô, khàn giọng nói: “Bảo bối, em đẹp thật.”
Anh đưa tay tách hai chân cô ra, tao huyệt non hồng được che dưới lớp lông cứ hiện ra trước mắt anh như vậy, cửa huyệt còn lóe lên ánh nước, là dâʍ ŧᏂủy̠ chảy từ trong đó ra.
Tô Cảnh dùng ngón tay ấn lên âm đế xinh xắn đó, nhẹ nhàng xoa nắn, tiếp tục nói: “Ở đây cũng rất đẹp.”
Cơ thể bây giờ của Lục Tri Hạ đã bị anh rể chơi đến vô cùng mẫn cảm, chỉ cần anh tùy tiện động vào một cái thôi, tao huyệt cô đã bắt đầu chảy nước, khao khát sự tiếp xúc sâu hơi với anh.
“Anh rể.” Cô khẽ gọi anh, mông eo hơi siết lại, hoa huyệt không ngừng khép mở, dâʍ ŧᏂủy̠ trong suốt trào ra từng đợt, cơ thể cô đang dùng dáng vẻ dâʍ đãиɠ nhất để câu dẫn anh rể.
Tô Cảnh phát hiện, chỉ cần bản thân sát gần lại em vợ, lí trí của anh sẽ nhanh chóng mất đi, sau đó cơ thể và tư duy hoàn toàn bị du͙© vọиɠ khống chế, lúc này cũng vậy, nhìn em vợ đầu tóc rối tung, vặn eo chảy dâʍ ŧᏂủy̠, trong não anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất, chính là mau chóng hung hăng cắm côn ŧᏂịŧ vào trong tao huyệt cô.
Thế nhưng Tô Cảnh vẫn hít sâu một hơi, cưỡng bức bản thân mình bình tĩnh lại, tối hôm nay còn rất dài, anh phải từ từ chơi đùa em vợ của anh.
Bắt đầu từ đâu mới được đây? Anh dùng ánh mắt thâm thúy quét một lượt từ trên xuống dưới em vợ, quyết định bắt đầu từ việc liếʍ một lượt cả người cô đi.
Cởi bỏ áo choàng tắm vướng víu trên người, lập tức để lộ ra cơ thịt đều đặn, người đàn ông để côn ŧᏂịŧ thô lớn vểnh ở đó, quỳ trên giường, giống như con dã thú nhìn chằm chằm con mồi mà nhìn Lục Tri Hạ, vào lúc này, Lục Tri Hạ chính là đồ ăn mà anh thấy mỹ vị nhất.
Cho dù đã làm rất nhiều lần, nhưng mỗi lần bị anh rể nhìn chằm chằm thế này, Lục Tri Hạ vẫn cảm thấy ngại ngùng, cô giơ tay ra muốn chắn trước bộ ngực đầy đặn của mình, nhưng tay vừa mới sờ lên đã bị anh rể đẩy ra, giống như cô chắn như vậy sẽ phá hoại mỹ cảm vậy.
Lục Tri Hạ cứ nằm thẳng như vậy, hai tay bị ấn lêи đỉиɦ đầu, để lên trên gối, hai chân mở thành hình chữ M, tao huyệt và cúc huyệt hoàn toàn lộ ra, run rẩy trong không khí.
Tô Cảnh cũng không vội ăn hết cô luôn, mà nắm lấy cổ chân cô, vươn lưỡi ra, chầm chậm liếʍ lên ngón chân cô.
“Đừng…” Cô khẽ nỉ non một câu.
Người đàn ông lại không để ý đến cô, anh rất chân cô, sau đó thuận theo mắt cá chân, chầm chậm liếʍ một đường lên trên, xúc cảm của cánh môi mềm mại mang lại sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ tuyệt đối cho Lục Tri Hạ, hai chân cô run run, phần eo bất giác vặn vẹo, chỉ cảm thấy tao huyệt càng ngày càng trống rỗng, gấp gáp muốn có một thứ gì đó cắm vào.
Nhưng anh rể chỉ liếʍ đến bắp đùi, lại đổi sang chân bên kia, từ trên xuống dưới chầm chậm liếʍ một lượt.
Dâʍ ŧᏂủy̠ giữa hai chân Lục Tri Hạ chảy ra càng ngày càng nhiều, đều đã làm ướt ga giường dưới mông cô, khó khăn lắm mới chịu được đến khi anh rể liếʍ xong hai chân cô, thế mà anh lại ác ý bỏ qua tao huyệt khó chịu nhất giữa hai chân, mà bắt đầu hôn lên từ bụng dưới của cô.
Lục Tri Hạ khó chịu kháng nghị: “Anh rể!! Chỗ đó cũng muốn liếʍ liếʍ.” Cô nói.
Tô Cảnh đã liếʍ đến rốn cô, nghe cô nói thì hỏi: “Chỗ nào cũng muốn liếʍ?”
Lục Tri Hạ khó xử cắn môi, một lúc lâu sau mới nói: “Tao huyệt cũng muốn liếʍ, ngứa quá đi.”
Ai mà biết anh rể lại tàn nhẫn như vậy, anh nói: “Có ngứa hơn nữa cũng nhịn đi, đợi một lúc nữa cho em thoải mái.” Nói rồi anh lại hôn từ rốn đến ngực mềm mại của cô, há miệng ngậm lấy đầṳ ѵú, một tay vuốt ve bên ngực còn lại, kỹ thuật của miệng và động tác đều vô cùng thành thạo.
“A a…. A thoải mái quá… Ưʍ…”
Nhưng cơ thể có thoải mái hơn nữa thì thế nào chứ, sự trống rỗng của tao huyệt làm cả người cô đều rơi vào trạng thái thất thần, khó chịu phát khóc: “Anh rể…. Em khó chịu….”
Anh rể liếʍ qua đầu nhũ của cô, hôn lên xương quai xanh, sau đó cuối cùng cũng chạm vào miệng cô.
Hai đầu lưỡi linh hoạt quấn lấy nhau, nước bọt đưa qua đưa lại, phát ra tiếng nước nhép nhép, vào lúc Lục Tri Hạ bị hôn đến không thể tách rồi, anh rể đột nhiên nâng eo cô lên, đỡ dươиɠ ѵậŧ lớn đã nóng hầm hập, bỗng chốc đi vào chỗ sâu trong tao huyệt của Lục Tri Hạ.
Lục Tri Hạ từ lúc nãy vẫn luôn khó chịu, vào khoảnh khắc tao huyệt được lấp đầy, cơ thể co rút đạt đến cao trào, cô thoải mái vui vẻ rên một tiếng, ôm lấy sau lưng anh rể không chịu buông tay.
Tô Cảnh nhếch mày, có hơi không thể tin được: “Cắm vào là đã cao trào? Tiểu tao hóa, em đúng là tao hết thuốc chữa rồi.”
“Còn không phải là do anh.” Lục Tri Hạ kháng nghị: “Anh chỉ biết chơi đùa em, người xấu!”
“Vậy bị anh chơi đùa, em có sướиɠ không?”
Lục Tri Hạ nghĩ một lúc, nếu như cô nói sướиɠ anh rể nhất định sẽ đắc ý, bây giờ cô không muốn thuận theo ý anh, vậy nên dứt khoát quay mặt đi.
Anh rể thấy cô bắt đầu giở tính thì cảm thấy thú vị, anh dùng khuỷu tay nâng hai chân cô lên, bắt đầu dùng sức ưỡn eo va chạm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận