Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tri Mẫn không hiểu biểu cảm của Tô Cảnh là gì, nếu như dươиɠ ѵậŧ có thể tự nhiên cứng lên, chứng minh cơ thể anh đã hồi phục lại, đây là một chuyện tốt, đáng để vui mừng, nhưng nhìn anh lại có dáng vẻ rất khó xử.
Cô bước lên trước một bước, hỏi: “Sao vậy, có phải chưa thể hoàn toàn cứng lên không? Có cần em….”
Lục Tri Mẫn cũng không biết bản thân nghĩ như nào, cô chỉ là có hơi gấp gáp, nhìn thấy anh hình như có chuyển biến tốt, rất muốn giúp anh một tay, suy cho cùng bản thân là vợ anh, nếu như anh thật sự cần giúp đỡ, cô không thể từ chối được.
Cô cũng không nghĩ nhiều, bước lên trước một bước, muốn giơ tay sờ vào dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông, lại bị một tay anh đẩy ra, chỉ thấy anh lạnh mặt, ngữ điệu cứng rắn nói: “Em muốn làm gì?”
Lục Tri Mẫn bị dáng vẻ lạnh lùng của anh dọa sợ, cô không ngờ có một ngày chồng cô lại dùng tư thế phòng bị này để đối mặt với cô, lẽ nào anh đã biết chuyện của cô với ba anh rồi sao? Không thể nào, nếu như thật sự biết, có lẽ anh sẽ không bình tĩnh thế này.
Khi cô đang nghĩ lung tung, đằng sau đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc: “Chị, anh rể, hai người đang làm gì vậy?”
Lục Tri Mẫn còn duy trì tư thế giơ tay ra muốn sờ dươиɠ ѵậŧ, nghe thấy giọng nói của em gái vội thu tay về, nói: “Không có gì, chị và anh rể em đang đùa thôi.”
Có phải đang đùa không trong lòng Lục Tri Hạ rất rõ, cô vừa đứng ở cửa nhìn một lúc, cho đến khi chị gái muốn giơ tay ra sờ, cô mới không nhịn được mở miệng cắt ngang hai người.
Rõ ràng anh rể từ chối rất quyết đoán, nhưng trong lòng Lục Tri Hạ vẫn cảm thấy khó chịu, chua chát cảm thấy ghen tuông.
Mà khi Tô Cảnh nhìn thấy em vợ, trong lòng cũng kêu lộp bộp, biết lúc đó em vợ đã hiểu nhầm rồi, nhưng vợ ở ngay bên cạnh anh, anh không làm được gì cả, chỉ có thể trừng mắt nhìn dáng vẻ buồn bực không vui của em vợ.
Bởi vì sự xuất hiện của Lục Tri Hạ, chị gái không rối rắm chuyện của chồng nữa, muốn đợi có cơ hội riêng thì nói chuyện với anh, thế là quay người nói với em gái: “Em rửa mặt chưa? Rửa mặt rồi thì cùng chị xuống dưới ăn sáng đi.”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, cô mới tỉnh dậy là loáng thoáng nghe được giọng nói của chị gái, lập tức đi ra ngoài xem thử, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng chị gái muốn sờ dươиɠ ѵậŧ anh rể, cô ngốc ngay tại chỗ.
Cô nói với chị gái: “Chị xuống trước đi, em đi rửa mặt thay quần áo.”
“Vậy thì nhanh đi đi.” Chị gái thúc giục cô.
Lục Tri Hạ biết anh rể vẫn luôn nhìn cô, nhưng trong lòng cô không được tự nhiên, không muốn để ý đến anh, thế là không thèm nhìn anh một cái nào đã quay người về phòng.
Hành động trẻ con này đúng là làm Tô Cảnh vừa buồn cười vừa bất lực, khoảng cách tuổi tác quá lớn, bắt đầu qua lại sẽ có sự khác biệt, nhưng nếu như đã chọn ở cùng nhau thì cố gắng để khắc phục, tuổi cô còn nhỏ, cũng chỉ có anh chiều theo cô, dỗ dành cô.
Anh lẳng lặng thở dài, nói với vợ: “Chuyện này để nói sau đi.”
Nói xong, anh quay người vào phòng, còn tiện tay đóng cửa lại.
Lục Tri Mẫn đứng bên ngoài cửa vài giây mới quay người xuống tầng.
Tô Cảnh trở về phòng rồi, cũng không muốn đến gõ cửa phòng em vợ, cô gái bây giờ đang vô cùng tức giận, có lẽ sẽ không mở cửa cho anh, anh không để ý đến việc sấy khô tóc nữa, cầm điện thoại gọi cho cô, điện thoại không có người nghe, anh liền gửi tin nhắn: “Anh với chị em chỉ đứng ở cửa nói vài câu thôi, thật sự không làm gì cả.”
Tin nhắn gửi đi, đợi một lúc, đối phương vẫn không trả lời, Tô Cảnh không còn cách nào, chỉ có thể sấy khô tóc, thay quần áo xuống tầng.
Lục Tri Hạ xuống muộn hơn Tô Cảnh một chút, cô đi gọi Cố Miêu thức dậy, tối hôm qua Cố Miêu ngủ rất ngon, đương nhiên không biết sóng ngầm đang trào dâng giữa ba người.
Dì làm bếp chuẩn bị đồ ăn sáng, Tây Trung kết hợp, rất hợp với khẩu vị của mọi người, trong lúc ăn sáng Tô Cảnh không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Lục Tri Hạ, trong lòng gấp gáp, trên mặt vẫn bình tĩnh ung dung.
Ăn sáng xong, chị gái đề nghị ra bờ biển đi dạo, chuyến này bọn họ đến chủ yếu là muốn ngắm biển.
Hai cô gái đương nhiên rất vui vẻ, Tô Cảnh cũng không có ý kiến gì, vậy nên gọi tài xế đến, chở bọn họ đến bờ biển, hôm nay chị gái không say xe, vậy nên Lục Tri Hạ và anh rể không có cơ hội ngồi chung.
Trước khi xuất phát, ba người phụ nữ để bôi kem chống nắng, mang áo tắm, nói ban ngày có khả năng sẽ xuống nước bơi.
Bãi biển bọn họ đến là do một khách sạn nào đó kinh doanh, phong cảnh rất đẹp, bãi cát cũng rất đẹp, nhưng muốn đi vào phải nộp phí rất cao, vậy nên số người ít, nhưng chỉ cần là chuyện có thể dùng tiền giải quyết, đối với chị gái mà nói đều không có vấn đề gì.
Tô Cảnh từ đầu đến cuối đều không tập trung, cả đường cứ nhìn chằm chằm em vợ, em vợ lại cố ý không trả lời tin nhắn, không thèm nhìn anh.
Một đoàn người đi đến bãi biển, chị gái không muốn xuống nước, cũng không chơi cát, cô cởϊ áσ khoác ra, chỉ mặc một bộ bikini, nằm trên ghế tắm nắng.
Lục Tri Hạ và Cố Miêu đi nghịch cát, mới bắt đầu còn là hai cô gái ngồi xổm với nhau, sau đó Cố Miêu đi nhặt vỏ sò, biến thành Lục Tri Hạ và anh rể ngồi xổm cùng nghịch cát.
“Còn giận sao? Anh với chị em, thật sự không có chuyện gì cả.” Tô Cảnh tìm được cơ hội, vội vàng giải thích.
Thật ra Lục Tri Hạ không khó chịu quá lâu, cô chỉ ghen một chút, muốn làm ra vẻ mới anh rể mà thôi, muốn anh hiểu rằng, nếu như đã chọn ở cùng cô thì nên học được cách từ chối chị gái.
“Không tức giận.” Cô trả lời.
“Không tức giận tại sao em không để ý anh lâu như vậy?”
“Hừ!”
“Bảo bối đừng giận nữa.”
“Hừ!”
“Bảo bối hôm nay em mặc áo tắm như thế nào vậy?” Tô Cảnh đổi chiến lược.
Bởi vì cô mặc một chiếc váy bên ngoài, vậy nên không thể nhìn ra cô mặc gì bên trong.
Lục Tri Hạ nhìn anh một cái, lại ngẩng đầu nhìn về phía chị gái ở không xa, nhìn thấy chị gái đang nằm sấp trên ghế, mặt ngoảnh về một bên, cô mới thả lỏng tâm tình, lặng lẽ kéo vạt áo của mình ra, ra hiệu cho Tô Cảnh nhìn vào trong cổ áo cô.
Yết hầu Tô Cảnh chuyển động, chỉ nhìn một cái, bầu nhũ trắng lóa suýt chút nữa đã làm mù mắt anh.
Đúng là yêu tinh!

Bình luận (0)

Để lại bình luận