Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tri Hạ cũng không biết anh rể là nghiêm túc hay nói đùa, nhưng sau khi cô nghe được lời ấy, cơ thể chầm chậm nóng lên, hai ngày nay cô vốn dĩ đã đói khát, lại bị anh dùng lời nói trêu chọc, bên dưới rất nhanh đã có nước chảy ra, hơn nữa còn thấm ướt dưới quần.
Cô có hơi khó chịu kẹp chặt hai chân cọ cọ âʍ ɦộ, biên độ động tác rất nhỏ, nhưng lại bị anh rể phát hiện ra: “Khó chịu sao?” Anh hỏi.
Buổi chiều Lục Tri Hạ trong video to gan tao lãng trêu trọc như vậy, bây giờ mặt đối mặt, không nói được ra một nửa câu dâʍ đãиɠ, chỉ đỏ mặt quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Tô Cảnh cảm thấy em vợ lúc thì lớn mật, lúc thì ngại ngùng thế này thật sự đáng yêu không chịu được, tay anh nắm lấy vô lăng, ngoài miệng lại bắt đầu điều khiển cơ thể em vợ, anh nói: “Bảo bối, cởϊ qυầи lót ra.”
Tao huyệt Lục Tri Hạ hung hăng co rút, một dòng dâʍ ŧᏂủy̠ lại trào ra, cô quay đầu nhìn anh rể, hỏi: “Bây giờ?”
“Đúng, bây giờ.”
Lục Tri Hạ mím mím môi, mặt càng đỏ hơn, nhưng vẫn nghe lời cong lưng cởϊ qυầи lót dưới váy xuống, khoảnh khắc qυầи ɭóŧ bị kéo xuống, âʍ ɦộ nhất thời cảm thấy mát lạnh, thậm chí cô còn lờ mờ ngửi thấy được mùi tao nhàn nhạt.
Nhìn thấy qυầи ɭóŧ của cô cầm trên tay, Tô Cảnh vươn một tay qua đó: “Đưa anh.”
Lục Tri Hạ không hiểu ra sao, nhưng vẫn đưa qυầи ɭóŧ nhỏ màu hồng cho anh, khi Tô Cảnh nhận lấy, ngón tay chạm vào nơi đũng quần, lập tức cảm nhận được sự ướŧ áŧ, anh cong cong môi, đưa qυầи ɭóŧ đến trước mũi ngửi ngửi, tư thế ưu nhã ấy nhìn không giống như đang ngửi qυầи ɭóŧ, mà đang ngửi một đóa hoa tươi.
“Mùi tao thật.” Âm thanh của anh trầm thấp, chỉ ngửi mùi của cô thôi, côn ŧᏂịŧ trong quần anh đã bắt đầu phồng lên rồi.
“Anh rể, anh đừng ngửi, hạ lưu quá đi.” Lục Tri Hạ bị hành động si ngốc của anh làm cho giật mình, vừa xấu hổ vừa buồn bực cướp qυầи ɭóŧ về, lại bị anh tránh ra một bên, nhét vào trong túi quần.
Thấy cô bò lên tay vịn ở giữa, cổ váy rơi xuống một phần lớn, lộ ra đường rãnh thật sâu, hô hấp của Tô Cảnh khựng lại, khàn giọng nói: “Tiểu tao hóa, cởi cả áo ngực ra.”
Thật ra Lục Tri Hạ rất thích anh rể gọi cô là tiểu tao hóa, một người thanh sạch cao lãnh như vậy, lại có thể gọi cô là tao hóa, sự tương phản to lớn hình thành nên sức hấp dẫn chí mạng, làm cô khó mà không động tâm, cũng cảm thấy nếu như anh thích cô là tao hóa, vậy cô sẽ theo ý anh biến thành một tao hóa.
Cô vươn lưỡi ra liếʍ liếʍ môi, nũng nịu hỏi: “Anh rể thích dáng vẻ em không mặc qυầи ɭóŧ sao?”
Tô Cảnh nắm chặt vô lăng, nói: “Anh càng thích dáng vẻ em không mặc quần áo.”
“Vậy anh tìm nơi nào đó dừng xe, em cởi sạch cho anh xem.” Cô như yêu tinh, chầm chậm cởϊ áσ ngực, rút từ chỗ cổ váy ra, sau đó vung tay vứt ra ghế sau.
Lục Tri Hạ bây giờ, trừ chiếc váy trên người ra, bên trong hoàn toàn là tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trống không, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy càng nhiều, rất nhanh đã thấm ướt ghế da thật bên dưới, cô vặn vẹo mông, nói với Tô Cảnh: “Anh rể, làm sao bây giờ, làm bẩn xe của anh rồi.”
Dươиɠ ѵậŧ trong quần của Tô Cảnh rất nhanh đã trướng đến muốn nổ tung, bị buộc chặt ở trong quần, làm anh vô cùng khó chịu, anh quay đầu nhìn cô một cái, nói: “Đợi một lúc nữa thuận tiện làm bẩn luôn của anh rể đi.”
Lục Tri Hạ nhìn thử con đường bên ngoài, phát hiện xe không lái về phía nội thành, mà đang quanh quẩn ở ngoại thành, cô không quen với thành phố A, cũng không hỏi nhiều, mà có hơi khó chịu vươn tay ra sờ lên âm môi của mình, hai ngón tay để trên khe môi, nhẹ nhàng ma sát qua lại, rất nhanh đã xuất hiện dâʍ ŧᏂủy̠ đầy tay.
“Anh rể, em khó chịu quá, muốn dươиɠ ѵậŧ lớn.” Cô vừa chơi tao huyệt, vừa dùng lời nói trêu chọc anh, hai ngón tay thuận theo cửa huyệt ẩm ướt cắm vào, sau đó nhanh chóng đâm rút, rất nhanh, trong xe yên tĩnh đã truyền đến tiếng nước lõm bõm, mùi vị dâʍ đãиɠ cũng theo đó bay đến đầu mũi anh.
Tô Cảnh thật sự muốn phát điên, em vợ tao lãng tự an ủi ở ngay bên cạnh anh, anh lại vẫn đang nghiêm túc lái xe, việc này quả thật sự muốn lấy mạng anh, sau khi dươиɠ ѵậŧ trong đũng quần cứng lên thì bị vải quần siết khó chịu, anh để trống ra một tay, nhanh chóng cởi bỏ khóa quần, động tác nhanh nhẹn lấy côn ŧᏂịŧ lớn nóng hầm hập ra.
Dươиɠ ѵậŧ vừa bắn ra, lập tức lắc lư trong không trung, sau đó dựng thẳng ở đó, Lục Tri Hạ nhìn thấy, nhịn không được dừng động tác tự an ủi lại, bò lên vươn tay nắm lấy dươиɠ ѵậŧ anh.
“Ưʍ…” Anh nặng nề rên ra một tiếng, giẫm giẫm vào chân ga dưới chân, tăng nhanh tốc độ lái về bên bờ hồ yên tĩnh.
“Tao hóa, giúp anh rể vuốt đi.” Anh nói.
Bàn tay Lục Tri Hạ đã bị dâʍ ŧᏂủy̠ làm ướt, lúc này nắm lên thân dươиɠ ѵậŧ cũng vô cùng trơn trượt, cô nghĩ một lúc, chậm rì rì giúp anh vuốt lên xuống, động tác cũng không dám làm quá lớn, sợ nếu quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ sẽ ảnh hưởng anh lái xe.
May mà cảm giác trống rỗng khó chịu này không duy trì quá lâu, anh rể rất nhanh đã dừng xe ở một nơi nào đó hẻo lánh bên hồ, bốn chung quanh đều là bóng cây và đồng cỏ thành từng bụi, phía xa là con đường bọn họ vừa đến, ánh sáng đèn đường không quá sáng, đêm hạ khắp nơi đều là tiếng côn trùng kêu vang, vừa yên tĩnh, lại vừa ồn ào.
Tô Cảnh vừa dừng xe xong đã cởi dây an toàn cho hai người, sau đó anh cong lưng qua khu điều khiển, sau khi điều chỉnh ghế ngồi của Lục Tri Hạ nằm ra, anh lập tức vạch hai chân cô, phủ người lên, há miệng ngậm lấy tao huyệt đang chảy lũ của cô, anh giống như người đi đường đói khát đã lâu, cấp thiết lại tham lam vừa liếʍ vừa hút tao huyệt của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận