Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày đầu tiên khi Lục Tri Hạ đến trường báo danh đã nổi tiếng trong đám sinh viên mới, không phải vì cô có ngoại hình xuất sắc hay cả thân đồ hiệu, mà là người đến cùng cô đến báo danh là giáo sư Tô Cảnh tiếng tăm lẫy lừng ở lớn học A.
Độ đẹp trai của giáo sư Tô được toàn trường công nhận, mà độ lạnh của giáo sư Tô ai ai cũng biết, nhưng một vị giáo sư trẻ tuổi vừa đẹp trai vừa lạnh lùng như vậy, vào ngày sinh viên mới đến báo danh, lại dắt một cô gái xinh đẹp, bận trước bận sau làm thủ tục nhập học cho cô, hơn nữa trong cả quá trình còn có nói có cười với cô gái, thỉnh thoảng lại xách túi đưa nước, không phải nói có bao nhiêu dịu dàng.
Mọi người đều không ngờ tới, giáo sư Tô lại có một mặt ấm áp như vậy.
Buổi chiều hôm đó, trên diễn đàn của trường học có người đăng bài, suy đoán thân phận của sinh viên mới, tất cả mọi người đều biết giáo sư Tô đã kết hôn, hơn nữa còn giữ mình trong sạch, nhân phẩm vô cùng tốt, vậy nên đầu tiên đã bài trừ thân phận tình nhân.
Sau đó tất cả đều đoán, có thể là em gái, có thể là người thân, còn có càng vô lý hơn, nói khả năng là con gái riêng, có điều sau đó người biết chuyện lên tiếng, nói vị này là em vợ của giáo sư Tô, giáo sư Tô và vợ vô cùng ân ái, vậy nên yêu ai yêu cả đường đi, đối xử với em vợ cũng như em ruột.
Sau đó khi Lục Tri Hạ nhìn thấy bài đăng này thì cười một hồi lâu, nói với Tô Cảnh: “Ngay từ đầu bọn họ đã loại trừ câu trả lời chính xác đi trước rồi.”
Tô Cảnh nói: “Chứng tỏ nhân phẩm anh tốt.”
Lục Tri Hạ nói: “Chứng tỏ anh rất biết giả vờ.”
Bắt đầu đã bùng nổ, điều này cũng báo trước cuộc sống lớn học của Lục Tri Hạ sẽ xuôi gió xuôi nước, vậy nên đợi khi chính thức lên lớp, rất nhiều người đến bắt chuyện với Lục Tri Hạ, sau đó sẽ phát hiện tính cách của Lục Tri Hạ vô cùng tốt, cởi mở lại hiền hòa, là một người đáng để kết bạn.
Cả một buổi sáng Lục Tri Hạ đều có tiết, thay mấy giảng đường, quen được thêm một vài người bạn, có nam có nữ, có người còn trao đổi Wechat với Lục Tri Hạ, buổi trưa khi tan học, có bạn học mời Lục Tri Hạ cùng đi đến nhà ăn ăn cơm, Lục Tri Hạ xua xua tay, nói cô phải đi tìm Tô Cảnh.
Mọi người đều rất hiếu kỳ về giáo sư Tô ở khoa lịch sử, câu hỏi xuất hiện nhiều nhất chính là: “Có phải anh ấy rất khó sống chung không, nghe nói anh ấy lên lớp rất nghiêm khắc.”
Lục Tri Hạ nhịn không được phản bác cho anh rể mình một câu: “Không đâu, con người anh ấy rất tốt.”
Khi qua đó tìm Tô Cảnh, vừa hay nhìn thấy hai nữ sinh ở trong văn phòng anh, Lục Tri Hạ đứng ở ngoài hành lang đợi, góc độ mà cô đứng vừa vặn có thể thấy bàn làm việc của Tô Cảnh, chỉ nhìn thấy một cô gái khá xinh đẹp trong đó đưa một phần tài liệu cho Tô Cảnh, Tô Cảnh không có biểu cảm gì giơ tay ra nhận, không nghĩ đến cô ấy lại run tay, ngón tay không cẩn thận chạm lên mu bàn tay anh.
Tô Cảnh chau mày lại, lập tức rút tay về, ra hiệu cho cô gái đó đặt tài liệu lên bàn là được rồi.
Nhìn thấy phản ứng của anh, biểu cảm của nữ sinh ấy trở nên rất cô đơn, rất nhanh đã nói lời cáo biệt, cùng bạn học rời khỏi văn phòng.
Lục Tri Hạ ở bên ngoài nhìn mà nóng người, đợi hai cô gái rời đi rồi, cô bước nhanh đi vào, thuận tay khóa ngược cửa lại.
Tô Cảnh vốn dĩ đang cúi đầu xem tài liệu, nghe thấy tiếng khóa cửa thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đi vào là em vợ bảo bối của mình thì lập tức lộ ra nụ cười dịu dàng: “Bảo bối, tan học rồi sao.”
Lục Tri Hạ: “Hừ!”
Tô Cảnh ngây ra, đứng lên từ sau bàn làm việc, đi đến trước mặt cô, kéo cô ôm vào trong lòng, hỏi: “Sao lại tức giận rồi.”
Lục Tri Hạ cũng không quanh co với anh, chất vấn: “Vừa nãy có chuyện gì vậy, cô gái đó sao lại sờ vào tay anh?”
Tô Cảnh thở dài, bất lực nói: “Anh là người bị ăn đậu hũ, cũng không còn cách nào khác, chuyện như vậy thật sự khó mà phòng được.”
Lục Tri Hạ trừng mắt nhìn anh: “Đều tại anh, đẹp trai như vậy làm gì, hại nước hại dân!”
Tô Cảnh bị cô chọc cười, hỏi cô: “Đẹp trai một chút không tốt sao? Gương mặt đẹp trai như vậy, dán vào âʍ ɦộ em liếʍ huyệt, em không sướиɠ sao?”
Lục Tri Hạ tưởng tượng ra khung cảnh ấy, nhất thời mềm cả chân, cô phát hiện anh rể cô thật sự càng ngày càng không có tiết tháo, lời dâʍ đãиɠ gì cũng nói được ra, thế nhưng cô lại bó tay trước chiêu này của anh, lần nào cũng bị anh trêu chọc đến mềm cả chân.
Lục Tri Hạ không trả lời anh mà nắm lấy vạt áo anh, nhón chân hung hăng hôn lên.
Đối với thức ăn ngon chủ động dâng đến miệng, Tô Cảnh đương nhiên sẽ không khách khí, anh ôm chặt lấy cô, bá đạo vươn lưỡi vào trong miệng cô, quấn lấy đầu lưỡi cô, hung hăng cắи ʍút̼.
“Ưʍ…” Lục Tri Hạ cảm thấy đầu lưỡi mình sắp bị mυ”ŧ đến tê rồi, hôn một hồi lâu, cô mới miễn cưỡng đẩy người ra, nói: “Anh rể, em đói rồi.”
“Anh đặt thức ăn, sắp được đưa tới rồi.” Vừa nói xong, bên ngoài có người gõ cửa, Tô Cảnh buông em vợ ra mở cửa, bên ngoài quả nhiên là người đưa đồ ăn.
Khóa ngược cửa lại, Tô Cảnh bày mấy hộp đồ ăn lên bàn làm việc, nói với Lục Tri Hạ: “Đều là đồ em thích ăn.”
Đúng lúc Lục Tri Hạ đang đói, đi qua mở nắp hộp đồ ăn lên, ngửi thấy mùi đó, rất nhanh đã bắt đầu chảy nước miếng, vội vàng cầm đũa lên chuẩn bị bắt đầu ăn, nhưng bất ngờ lại bị anh rể ngăn lại.
“Đợi một chút.” Tô Cảnh nói với cô: “Thay quần áo rồi hãy ăn.”
Lục Tri Hạ không hiểu: “Ăn một bữa cơm thôi còn phải thay quần áo??”
Tô Cảnh không trả lời, quay người đến tủ quần áo lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng, nói với Lục Tri Hạ: “Thay chiếc này lên.”
Nhìn chiếc áo sơ mi trắng thuần, Lục Tri Hạ nhất thời đỏ mặt: “Đây là chiếc mà lần trước đến văn phòng em từng mặc có phải không?”
Tô Cảnh đưa áo cho cô, nói: “Lần trước em mặc chiếc này, lộ tao bức ra trước mặt anh, anh còn không dám nhìn, sau đó anh nằm mơ, mấy lần mơ thấy dáng vẻ em mặc chiếc áo sơ mi này, vậy nên, hôm nay mặc cho anh xem được không?”
Lục Tri Hạ đỏ mặt nhận lấy áo sơ mi, thẹn thùng lại thản nhiên nói: “Hôm nay em không chỉ mặc cho anh xem, còn mặc cho anh thao, để sau này anh nằm mơ, đều mơ thấy dáng vẻ của em hôm nay.”
“Ừng ực” một tiếng, Tô Cách dùng sức nuốt nước bọt.
Thế mà, sau khi Lục Tri Hạ cởi hết quần áo ra, thay chiếc áo sơ mi lên, Tô Cảnh căn bản không có tâm tư nào ăn cơm nữa, bên cạnh có em vợ mặc áo sơ mi trắng, lộ tao bức ra, lẳиɠ ɭơ đến tận xương cốt, anh nuốt trôi mới là lạ.
Ăn được một nửa, Tô Cảnh đột nhiên đẩy ghế ra quỳ giữa hai chân em vợ, tách chân cô ra, nhìn tao huyệt đang chảy dâʍ ŧᏂủy̠ đó, nói: “Em tiếp tục ăn cơm, anh ăn tao bức này.”
Nói rồi, anh liền ghé đến, mở miệng ngậm lấy âm môi dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠ của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận