Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái mình yêu cởi trần, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi ngồi bên cạnh, chỉ cần là một người đàn ông đều không thể bình tĩnh. Mới đầu Tô Cảnh còn có thể miễn cưỡng ăn được vài miếng, nhưng theo động tác gắp thức ăn của em vợ, vạt áo sơ mi cứ bị kéo kên cao, khi lộ ra phần mập mờ giữa hai chân, anh cuối cùng không nhịn được, để đũa xuống, sau khi cầm khăn tay lau miệng thì trực tiếp quỳ đến giữa hai chân em vợ.
Lần trước ở trong văn phòng, em vợ cũng mặc áo sơ mi của anh, lúc đó chân cô bị thương, Tô Cảnh quỳ xuống xử lý vết thương cho cô, không cẩn thận nhìn thấy tao huyệt giữa hai chân cô, giống như lúc này, bên ngoài tao huyệt có dâʍ ŧᏂủy̠ trong suốt, bởi vì hai chân mở ra, khe âm môi cũng hơi tách ra, để lộ thịt non tươi hồng ở bên trong, vô cùng câu người.
Lần ngoài ý muốn trước đây, Tô Cảnh thật sự không dám nhìn thêm dù chỉ một cái, nhưng bởi vì không khí giữa hai người quá tế nhị, kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm dươиɠ ѵậŧ đã ngủ say một năm của anh cũng bắt đầu có phản ứng, tâm trạng lúc đó của Tô Cảnh kinh ngạc không thôi.
Không ngờ, mới chưa đến một tháng, anh không chỉ có thể tùy ý nhìn tao huyệt của em vợ, còn có thể liếʍ cô, thao cô.
Nghĩ đến đây, Tô Cảnh có hơi gấp gáp tách hai đùi trắng nõn của em vợ ra, dùng ngón tay mở âm môi của cô, để lộ tao huyệt dâʍ đãиɠ lại xinh đẹp ở bên trong.
“Anh rể…” Lục Tri Hạ cụp mắt nhìn anh.
Động tác của Tô Cảnh không dừng lại, hé miệng ngậm lấy tao huyệt cô, thè đầu lưỡi chui vào trong huyệt, dùng đầu lưỡi ra ra vào vào đâm chọc tao huyệt, nước da^ʍ bị đầu lưỡi quấn ra toàn bộ đều bị anh nuốt vào trong miệng.
Hạ thể bị anh rể chơi đến nỗi kɧoáı ©ảʍ liên tiếp, Lục Tri Hạ căn bản không có tâm tư để ăn cơm, cô cũng bỏ đũa xuống, ngồi lõm xuống chiếc ghế trong văn phòng, nhấc hai chân giẫm lên vai anh rể, để tao huyệt hoàn toàn lộ ra trước mặt anh.
“Thoải mái không?” Tô Cảnh ngẩng đầu hỏi cô, tuy rằng miệng đã rời khỏi tao huyệt, nhưng tay anh vẫn không ngừng một giây kí©ɧ ŧɧí©ɧ âm đế của cô, ngón tay hết nặn lại xoa âm đế, thậm chí còn dùng hai ngón tay bắt lấy âm đế, hơi dùng sức kéo ra.
Lục Tri Hạ vặn mông, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra ngoài từng dòng: “Ưʍ… A… Thoải mái quá…. Anh rể dùng sức một chút…”
Tô Cảnh bị dáng vẻ dâʍ đãиɠ của cô quyến rũ không chịu được, cúi đầu lại hút một ngụm dâʍ ŧᏂủy̠, sau đó thẳng người dậy, ghé đến bên miệng cô, miệng đối miệng bón vào, nói: “Bảo bối, em cũng thử mùi vị tao của mình xem.”
Lục Tri Hạ ăn một miếng, mới phát hiện anh rể bón cho cô cái gì, nhất thời ghét bỏ chau mày: “Em mới không thèm ăn dâʍ ŧᏂủy̠ của mình.”
“Tại sao chứ, dâʍ ŧᏂủy̠ của em ngọt như vậy.” Tô Cảnh không để ý đến cô, cúi người hút một ngụm lớn, lại bón cho cô, cứ hút lại bón như vậy, Lục Tri Hạ bất tri bất giác ăn vào không ít nước da^ʍ của mình, tao huyệt bị hút không ngừng, rất nhanh đã run rẩy mà cao trào.
Bởi vì chơi âm đế mà cao trào, Lục Tri Hạ vẫn chưa thấy thỏa mãn, cô bị anh rể thao nhiều rồi, cơ thể bị thao mở ra, nhu cầu cũng càng ngày càng lớn, sự chơi đùa nhỏ bé này đối với cô mà nói hoàn toàn không đủ.
Đôi mắt quyến rũ của Lục Tri Hạ như lông tơ, liếʍ liếʍ đôi môi bị hôn đến sưng đỏ lên, vươn ngón trỏ ra chọc vào cằm và yết hầu của anh rể, vừa chọc vừa nói: “Anh rể, đừng chơi nữa, thao em đi.”
Khóe miệng Tô Cảnh cong lên một nụ cười không đứng đắn, hôn hôn lên môi cô, sau đó đứng thẳng người dậy, ở trước mặt cô chầm chậm cởi bỏ cà vạt, thắt lưng, khóa quần của mình, cởϊ qυầи xuống, rồi đến qυầи ɭóŧ.
Khoảnh khắc cởϊ qυầи lót xuống, cây dươиɠ ѵậŧ vừa thô vừa cứng lập tức bật ra, qυყ đầυ đối diện thẳng với Lục Tri Hạ, giống như là cây súng đã lên nòng, có thể bắn trúng cô bất cứ lúc nào.
Nhìn anh rể đã cởi chỉ còn lại một chiếc áo sơ mi giống cô, Lục Tri Hạ nuốt nước bọt, cảm thấy anh rể như thế này vô cùng gợi cảm.
Sau đó, anh rể sau khi cởϊ qυầи lại không gấp gáp thao cô, mà kéo cô dậy, hai người đứng đối diện nhau, cây dươиɠ ѵậŧ cứng thẳng đó đâm vào bụng dưới của cô.
“Cùng nhảy một điệu đi, bảo bối.” Người đàn ông ôm cô, để cô quay người, lưng và ngực của hai người dán vào nhau, sau đó giơ tay bật điện thoại của mình lên, một bài piano thư thái chầm chậm vang lên.
Lục Tri Hạ cảm thấy mình sắp bị anh rể chơi hỏng rồi, hai người đều chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, phía dưới tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© vẫn luôn chảy nước, anh lại không để ý đến sự trống rỗng của cô, thế mà lại nói muốn khiêu vũ!
Được thôi, đây chắc chắn là một điệu nhảy không đứng đắn!
Quả nhiên, còn chưa bắt đầu nhảy, anh rể đã hơi ôm cô cao lên, sau đó cắm cây côn ŧᏂịŧ cứng bỏng đó vào giữa hai chân cô, dính chặt lên tao huyệt của cô.
“A…” Cơ thể Lục Tri Hạ mềm nhũn, vô lực để mặc anh rể điều khiển.
Sau khi dươиɠ ѵậŧ cắm vào giữa hai chân, anh rể lại ôm eo cô, cơ thể nhẹ nhàng chuyển động theo âm nhạc.
Tư thế dâʍ đãиɠ như vậy của hai người chắc chắn không có cách nào nhảy một cách bình thường, bọn họ cũng không truy cầu động tác nhảy múa gì, chỉ để hai thân thể nhẹ nhàng lắc lư theo âm nhạc.
Theo từng chuyển động của cơ thể, dươиɠ ѵậŧ cắm ở giữa hai chân cô của anh rể cũng cắm ra cắm vào, âm đế và tao huyệt không ngừng bị ma sát, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra không ngừng, rất nhanh đã làm ướt bắp đùi của hai người.
Lục Tri Hạ bị cọ huyệt đến nỗi ngứa ngáy khó chịu, miệng lưỡi khô nóng, cô hơi quay đầu lại tìm kiếm nụ hôn, Tô Cảnh rất biết điều, cô vừa mới quay đầu anh đã lập tức ngậm lấy môi cô, trao cho cô nụ hôn sâu cuồng nhiệt.
Bước nhảy dưới chân không ngừng lại, dươиɠ ѵậŧ cắm giữa hai chân cô càng cắm rút nhanh chóng hơn.
Khoảnh khắc tao huyệt bị cọ sát đến cao trào, Lục Tri Hạ mơ mơ màng màng nghĩ, sau này có lẽ cô không dám nhảy với người khác nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận