Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người ở trước lan can, đối mặt với bầu trời sao mênh mông, cùng với đèn đuốc muôn nhà ở thành phố xa xa, nhiệt liệt mà điên cuồng làʍ t̠ìиɦ, Tô Cảnh như con mãnh thú mất đi lý trí, chỉ biết dùng sức đâm háng thao em vợ anh, em vợ bị thao đến mềm nhũn, đứng cũng không đứng vững, sau mấy lần cao trào liên tiếp, suýt chút nữa thì ngã xuống đất, cuối cùng bị Tô Cảnh ôm về trong xe.
Hôm nay Tô Cảnh lái một chiếc siêu xe, chỗ đằng sau không thể ngồi, chỉ có thể mở thẳng ghế phó lái, hai người chồng lên nhau trên ghế tiếp tục thao huyệt, Lục Tri Hạ cảm thấy bản thân sắp bị anh rể thao đến hư thoát rồi, cô rõ ràng đã cao trào rất nhiều lần, nhưng anh rể lại chỉ bắn có một lần, sau đó vẫn luôn không bắn nữa, côn ŧᏂịŧ cứng rắn như sắt, gần như thao xuyên cô, cô nhỏ giọng rêи ɾỉ: “Anh rể…. Anh nhanh một chút… Mau bắn đi, a a a….. Sâu quá!”
Cho dù trong xe bật điều hòa mát lạnh, trên làn da của Tô Cảnh vẫn đổ một lớp mồ hôi mỏng, đèn trong xe chiếu rọi, giống như bôi lên một tầng dầu mỡ, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, nhìn vô cùng gợi cảm.
Hai chân Lục Tri Hạ bị mở ra một góc độ lớn nhất, trải qua một thời gian dài thao làm, giữa hai chân cô đã sớm lầy lội một mảng, nhìn da^ʍ mị không thôi, bộ lông đen bị dịch thể dính ướt, dính từng mảng vào nhau, âm đế vốn dĩ màu hồng sớm đã bị ma sát biến thành màu đỏ đậm, sưng trướng giống như nhỏ ra máu, tao huyệt bị thao làm nhiều nhất, âm môi nhỏ hoàn toàn lật ra ngoài, huyệt đạo thì bị côn ŧᏂịŧ lớn của anh rể cắm thành một động hình tròn, mỗi lần côn ŧᏂịŧ ra vào đều sẽ thịt mềm trong cửa huyệt ra ra vào vào theo, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra ngoài không ngừng một giây, tí tách bắn tung tóe lên đùi hai người…
Tóm lại, Lục Tri Hạ lúc này, cả người giống như một con búp bê tìиɧ ɖu͙© bị sử dụng quá mức, đã thao hohngr, chỉ cần khẽ đυ.ng vào âm đế lộ ra bên ngoài, cô sẽ run rẩy cao trào.
Khi Tô Cảnh vặn eo tăng nhanh tốc độ đẩy háng, điện thoại để ở khu điều khiển trung tâm của Lục Tri Hạ vang lên, Tô Cảnh quay đầu lại nhìn, mày hơi chau lại, nói: “Điện thoại của chị em.”
Lục Tri Hạ bị thao đến thất thần, nghe thấy lời này mới miễn cưỡng tỉnh lại, vươn tay ra cầm điện thoại, lại phát hiện bản thân mình ngay cả sức lực nhấc tay lên cũng không có, quả thực là một người tàn phế.
“Anh rể, giúp em cầm một chút.” Cô khẽ giọng thỉnh cầu.
Tô Cảnh lại vặn eo để côn ŧᏂịŧ cắm rút trong huyệt cô vài lần mới dừng lại, cầm điện thoại ấn nhận nghe, lại bật loa ngoài, sau đó đưa đến bên miệng cô.
“Chị.”
Đầu bên kia điện thoại, giọng nói Lục Tri Mẫn quan tâm hỏi: “Tri Hạ, các em tụ tập bạn học còn chưa kết thúc sao? Hôm nay em không lái xe đi, có cần chị đến đón em không?”
Buổi chiều trước khi Lục Tri Hạ đi hẹn hò với anh rể thì đã nhắn tin nhắn cho chị gái, nói tối hôm nay bạn học mới có buổi tụ họp, có lẽ sẽ chơi muộn một chút, bảo chị gái đừng đợi cơm cô nữa.
Thật ra tụ tập là giả, cùng anh rể ra ngoài thao huyệt mới là thật.
Lục Tri Hạ nhìn anh rể chống trên người cô, côn ŧᏂịŧ vẫn còn cắm trong cơ thể cô một cái, nói với chị gái ở trong điện thoại: “Không cần, đợi một lúc em hỏi anh rể, xem có thể ngồi xe của anh về không.”
“Anh rể em bận như vậy, không biết mấy giờ mới có thể về nhà, vẫn là để chị đi đón em đi.” Lục Tri Mẫn nói.
“Chị, thật sự không cần đến đón em đâu, em còn không biết cụ thể thời gian kết thúc, có điều trước 12 giờ chắc chắn sẽ về, chị không cần đợi em, em có chìa khóa mở cửa.”
Chị gái bên kia thở dài, nói: “Được thôi, vậy em uống ít rượu một chút, sớm về nhà.”
“Được, tạm biệt chị.”
“Bai bai.”
Cúp điện thoại, Lục Tri Hạ thở phào một hơi, kết quả cô còn chưa thở xong, anh rể đã giữ eo cô, nhanh chóng vặn eo thao vào.
Nhất thời, Lục Tri Hạ lại chìm vào biển tình vô bờ, cô vô lực giãy dụa, chỉ có thể vặn vẹo cơ thể, chuyển động theo anh rể đang dùng sức thao làm: “A a a….. Không được rồi, sắp bị anh rể thao hỏng rồi.”
Tô Cảnh cười khẽ, nói: “Yên tâm đi, em chịu thao như vậy, ngay cả thầy mát xa cũng khen cơ thể em tốt, là tao hóa thật sự.”
Lục Tri Hạ vừa thẹn thùng vừa quẫn bách đánh lên cánh tay anh, chu môi nói: “Anh mới là tao hóa, anh tao nhất!”
Bởi vì câu kɧıêυ ҡɧí©ɧ này, em vợ đáng thương lại bị anh rể ấn chặt, sau đó làm một hồi mạnh mẽ, cắm đến nỗi toàn thân cô co rút, tứ chi run rẩy, dâʍ ŧᏂủy̠ giữa hai chân như tiểu ra, phun ra ngoài từng dòng.
Có là xe cao cấp đến đâu cũng không chịu được chuyển động của Tô Cảnh như vậy, từ khi bắt đầu, cả chiếc xe đã luôn lắc lư tại chỗ, lắc lư càng kịch liệt, tiếng rêи ɾỉ của người phụ nữ bên trong càng lớn, đến cuối cùng, chiếc xe sau một hồi lắc lư mãnh liệt thì đột nhiên hoàn toàn dừng lại trong một giây nào đó.
Trong xe, Tô Cảnh ra sức một kích cuối cùng, như ý nguyện cắm vào tử ©υиɠ em vợ, sau đó bắn từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đã nghẹn hồi lâu vào, lần này bắn tinh kéo dài rất lâu, từng đợt từng đợt bắn vào, như muốn bắn rỗng cơ thể của chính mình.
Một giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙ cuối cùng bắn vào, Tô Cảnh cuối cùng cũng buông lỏng cơ thể, lười biếng nằm lên trên người em vợ, một giây cũng không muốn động.
Yên lặng một lúc, anh dịu dàng nói bên cạnh tai em vợ: “Lần sau lại cùng nhau ngắm sao đi.”
Em vợ thầm nghĩ: Sau này em không có cách nào dùng cách nhìn đơn thuần để ngắm sao nữa rồi, bởi vì sao là màu vàng*!
*Chỉ những thứ liên quan đến tìиɧ ɖu͙©.

Bình luận (0)

Để lại bình luận