Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Tri Mẫn vốn dĩ định làm thịt bò cho em gái ăn bữa tối, thịt bò Nhật Bản thượng hạng được vận chuyển bằng hàng không, cô gái nhỏ có lẽ sẽ thích, tiếc rằng em gái trước khi tan học gửi tin nhắn cho cô, nói buổi tối tụ tập với bạn học, có lẽ tương đối muộn với về.
Cuộc sống lớn học vốn dĩ nên nhiều vẻ nhiều dạng, Lục Tri Mẫn đương nhiên sẽ không ngăn em vợ đi giao thiệp, chỉ dặn dò cô uống ít rượu, nếu về muộn quá, chị gái có thể đi đón cô.
Từ lần yêu đương vụиɠ ŧяộʍ cùng ba chồng trong phòng bếp lần trước, gặp phải em vợ đến uống nước, tâm trạng Lục Tri Mẫn vô cùng bất an, lúc đó cô và ba chồng trốn ở sau cánh cửa, cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, côn ŧᏂịŧ của ba chồng còn cắm trong người cô, nếu như lúc đó em gái kéo cửa ra, nhìn thấy dáng vẻ này của bọn họ, Lục Tri Mẫn cảm thấy bản thân mình không còn mặt mũi làm người nữa.
Tuy rằng lúc đó em gái không kéo cửa, tất cả như bình thường, uống nước xong thì rời đi, mỗi lần tiếp xúc sau đó em gái cũng không biểu hiện ra điều gì bất thường, nhưng Lục Tri Mẫn vẫn không nhịn được thấy chột dạ, thậm chí còn nghi ngờ có phải em gái đã phát hiện cô và ba chồng yêu đương vụиɠ ŧяộʍ rồi không, có điều vẫn nhịn lại không hỏi.
Suy đoán này làm Lục Tri Mẫn hoảng loạn, thế là cô nhịn không được muốn đi thăm dò em gái, lấy lòng em gái, trước mắt xem ra, tình cảm của em gái và cô vẫn tốt như trước.
Trước bữa tối, chồng Tô Cảnh cũng gửi tin nhắn đến nói không về nhà ăn cơm, anh không về nhà ăn cơm, Lục Tri Mẫn cũng không cảm thấy bất ngờ, bởi vì Tô Cảnh rất bận, thường xuyên không ăn cơm ở nhà, cô đã quen rồi.
Nhìn thấy thịt bò mà mình cẩn thận chuẩn bị, Lục Tri Mẫn thở dài, quyết định tự mình ăn hai phần.
Đúng lúc cô bận rộn chuẩn bị bữa tối một mình ở trong phòng bếp, có người đi vào, sau đó, eo thon của cô bị người ôm lấy, Lục Tri Mẫn giật mình, vội vàng quay đầu lại, sau đó cô bị người ta hung hăng hôn lên, hơi thở quen thuộc, sự bá đạo quen thuộc, cũng chỉ Tô Chí Dũng mới có.
Đầu lưỡi bị người đàn ông quấn vào miệng, dùng sức cắи ʍút̼, không lâu sau đã bị mυ”ŧ đến tê, khó khăn lắm đợi ông buông ra, Lục Tri Mẫn vội vàng hít từng ngụm lớn, đầu lưỡi tê dại, nói chuyện cũng không quá lưu loát: “Ba đi công tác về rồi sao?”
Tô Chí Dũng ừ một tiếng, nói: “Nhiều ngày như vậy, tao mẫu cẩu con thế mà lại không gọi một cuộc nào, muốn tạo phản sao?”
Ông vừa nói, vừa nhanh chóng cởi khóa quần mình, móc dươиɠ ѵậŧ thô cứng của mình ra, lại vén váy con dâu lên, kéo qυầи ɭóŧ xuống, ưỡn eo cọ hai cái, rồi trực tiếp cắm dươиɠ ѵậŧ vào.
“A…” Lục Tri Mẫn vừa khó chịu vừa thoải mái rêи ɾỉ ra tiếng, kiểu tình ái không có dạo đầu, thô bạo đi vào thế này, là chuyện mà Tô Chí Dũng thích làm nhất, mới bắt đầu Lục Tri Mẫn sẽ cảm thấy đau, cảm thấy khó chịu, nhưng hiện tại làm nhiều rồi, cơ thể dâʍ đãиɠ này của cô cũng quen, ngược lại càng hướng tới một tình ái kịch liệt, mà kiểu tình ái giải quyết việc chung với Tô Cảnh như trước đây trở nên có hơi quá nhạt nhẽo.
Sau khi côn ŧᏂịŧ của Tô Chí Dũng cắm vào, cũng không để cho con dâu có thời gian thích ứng, mà trực tiếp bắt đầu bạo lực cắm vào, bình thường ông đã là kiểu thô bạo, lúc này đã nghẹn nhiều ngày, suýt nữa thì nghẹn chết chính mình, chắc chắn muốn một lần bổ sung cho hết.
Thân gậy thịt cực lớn trong lối đi chặt khít khô khốc ra vào trước sau, không lâu sau, trong tao huyệt đã tiết ra dịch thể dính đặc, ôm lấy côn ŧᏂịŧ ông, làm côn ŧᏂịŧ ra vào càng thuận tiện hơn.
Ông thoải mái thở dài, tay vươn ra phía trước, kéo dây áo ngực của cô xuống, nắm lấy ngực lớn lộ ra bên ngoài, dùng sức vuốt ve: “Ô, sướиɠ thật….. Tao hóa, mấy ngày không bị thao, có nhớ dươиɠ ѵậŧ lớn của ba ba không.”
Lục Tri Mẫn ưm ưm a a rêи ɾỉ, nhưng không trả lời câu hỏi của ông, Tô Chí Dũng không hài lòng lắm, dưới háng dùng sức đâm sâu, bàn tay vuốt ve ngực lớn cũng càng dùng sức hơn, làn da trắng nõn trên bầu ngực đều bị ông véo ra vết đỏ.
Lục Tri Mẫn bị đâm đến nỗi cả người run rẩy, trước ngực truyền đến cơn đau, làm cô híp mắt thở hắt ra: “A a…. Nhẹ một chút, đau quá…. A a a, ngực sắp bị ba ba nặn vỡ rồi.”
Tô Chí Dũng nghe được lời làm ông hài lòng, cuối cùng cũng buông tha cho ngực cô, đỡ eo cô, không chơi đùa nó nữa, chỉ vặn háng dùng sức cắm rút, không lâu sau thì trực tiếp cắm người đến cao trào.
Thao qua một lần, hai người cuối cùng cũng giải khát, cảm giác không gấp gáp như vậy nữa, động tác cắm huyệt cũng chậm lại, Tô Chí Dũng cởi hết quần áo trên người con dâu xuống, chỉ để cô mặc một chiếc tạp dề, bản thân mình vẫn áp mũ chỉnh tề, chỉ cởi khóa quần, để dươиɠ ѵậŧ thô to tím đen lộ ra bên ngoài.
Hai người đứng trước bếp nấu, Lục Tri Mẫn ở đằng trước, Tô Chí Dũng ở sau.
Côn ŧᏂịŧ của ông từ đầu đến cuối đều cắm trong tao huyệt con dâu, một giây cũng không nỡ rời đi, côn ŧᏂịŧ theo động tác xào nấu của con dâu, chậm rãi đưa đẩy, trên miệng còn chỉ huy: “Cho thêm một chút tiêu đen, ta thích mùi vị nồng một chút.” Nói rồi, ông lại cố ý đâm rút dươиɠ ѵậŧ vài cái, nói: “Giống như dâʍ ŧᏂủy̠ của con, vị tao rất nồng, ta thích.”
Lục Tri Mẫn mím môi không để ý đến ông, chuyên tâm điều vị cho thịt bò, côn ŧᏂịŧ của ba chồng vừa thô vừa dài, cắm trong cơ thể cảm giác tồn tại rất mãnh liệt, căn bản không có cách nào coi nhẹ, mỗi lần bước chân cô di chuyển, dươиɠ ѵậŧ đó cũng động theo, chầm chậm cọ sát với thịt mềm của cô, cọ làm dâʍ ŧᏂủy̠ cô chảy ra không ngừng, thoải mãi lại thỏa mãn.
Khó khăn lắm mới làm xong hai phần thịt bò, cô lại vừa bị thao vừa rửa một đĩa nho, đợi làm xong tất cả, hai người mới đi ra phòng ăn, Lục Tri Mẫn bị Tô Chí Dũng ấn ngồi lên đùi ông, côn ŧᏂịŧ từ đầu đến cuối đều cắm sâu trong cơ thể cô, sau khi ngồi xuống, ông chuyên tâm chơi đùa cơ thể cô, mà cô lại tận tâm tận sức cắt thịt bò, lần lượt bón cho hai người.
Ăn được một nửa, Tô Chí Dũng đột nhiên nhớ đến hai người còn lại ở trong nhà, hỏi: “Tô Cảnh và em gái con đâu? Sao lại không có ở nhà?”
“Em gái con có buổi tụ tập ở trường, Tô Cảnh tăng ca.” Lục Tri Mẫn cắt một miếng thịt bò, đưa đến bên miệng Tô Chí Dũng.
Tô Chí Dũng há miệng ăn vào, nhếch mày nói: “Chẳng qua chỉ là một giáo viên, sao còn bận hơn ta vậy? Ngày ngày nhiều việc như vậy, không phải là đi với tình nhân đấy chứ.”
Lục Tri Mẫn lập tức giơ tay đập vào vai ông một cái, không vui nói: “Con trai ba có tính cách thế nào, ba còn không rõ sao? Chưa thấy ai làm ba như ba, hắt nước bẩn cho chính con trai mình!”
Tô Chí Dũng bị giáo huấn một trận, có hơi cạn lời, ông chỉ muốn nhắc nhở con dâu, Tô Cảnh và em gái cô nhìn không đúng lắm, kết quả thì hay rồi, bị tao mẫu cẩu này đánh, đúng là muốn tạo phản rồi!
Có điều tao mẫu cẩu mà mình nuôi dưỡng, có ầm ĩ thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể để bản thân mình chiều chuộng, ông ấn chặt tao mẫu cẩu lên háng, dùng sức đâm mạnh, đâm đến nỗi Lục Tri Mẫn cầm dĩa cũng không chắc, chỉ có thể dựa lên người ông rêи ɾỉ tao lãng.
Đợi thao đủ rồi, ông mới dừng lại, tiếp tục nói chuyện với con dâu lẳиɠ ɭơ: “Dươиɠ ѵậŧ của Tô Cảnh vẫn không thể cứng lên sao? Gần đây có phải không đi gặp bác sĩ không?”
Lục Tri Mẫn bị cắm đến nỗi hồn vía suýt nữa thì bay mất, hoãn lại một lúc mới nghe rõ lời ông, hiếu kỳ hỏi: “Sao ba đột nhiên lại quan tâm Tô Cảnh như vậy? Muốn làm gì?”
Tô Chí Dũng phụt cười, kéo kéo đầṳ ѵú cô, nói: “Nó là hạt giống của nhà họ Tô ta, khả năng của nó liên quan đến vấn đề nối dõi tông đường của nhà họ Tô, ta đương nhiên phải quan tâm rồi, ta còn mong nó sinh cho nhà họ Tô một đứa cháu đấy!”
Lục Tri Mẫn nghe được lời này, sắc mặt lập tức trắng bệch, ngước mắt nhìn đôi mắt ông, hỏi: “Ba muốn con và anh ấy sinh con?”
Tô Chí Dũng đương nhiên không muốn, ông chỉ nghi ngờ khả năng tìиɧ ɖu͙© của con trai đã hồi phục, muốn xem xem con dâu có biết sự tình không, nhưng nhìn thấy phản ứng này của con dâu, hiển nhiên là hoàn toàn không biết.
Có điều tuy rằng không muốn, ông vẫn dùng lời nói trêu cô, nói nếu không thì sao? Ta thắt ống tinh rồi, con trai ta không được, vậy nhà họ Tô không phải tuyệt hậu rồi sao.
Sắc mặt Lục Tri Mẫn càng ngày càng khó coi, bây giờ cả quả tim cô đều đặt trên người lão già đáng chết này, ông lại còn mong cô đi sinh con với Tô Cảnh!
Càng nghĩ càng tức, Lục Tri Mẫn bỗng vứt dĩa đi, nghiến răng đứng lên từ trên người ông, khi côn ŧᏂịŧ rời khỏi tao huyệt, còn phát ra một tiếng vang xấu hổ, cô nhịn xuống cảm giác trống rỗng trong cơ thể, tức giận nói: “Con mới không sinh, nếu sinh thì mấy người đi tìm người khác sinh, ông già khốn khϊếp, làm con thành thế này ròi, còn muốn con sinh cháu, nằm mơ đi!”
Nói rồi cô quay người muốn lên tầng, lại bị Tô Chí Dũng nhanh tay nhanh mắt kéo lại: “Đi đâu!”
“Về phòng, cách xa con một chút!” Lục Tri Mẫn đấu miệng với ông.
“Con dám!” Tô Chí Dũng cũng tức giận, siết chặt cổ tay cô.
Lục Tri Mẫn vùng ra cũng không vùng được, cả người bị ông ôm lên, sau đó vác trên vai đi vào phòng ông.
Khi bị vứt lên giường, Lục Tri Mẫn còn lờ mờ, lập tức lại giãy dụa, lại bị ba chồng ấn ngã lên giường.
“Con phát bệnh gì vậy!” Tô Chí Dũng quả thực bị ầm ĩ đến khó chịu, dùng sức ấn người lại, mới bực tức dỗ: “Ta đùa thôi, sao con tin thật luôn vậy.”
“Đùa?” Lục Tri Mẫn nghi ngờ nhìn ông.
Tô Chí Dũng nói: “Con có thể đi thăm dò thử xem, xem nó đã hồi phục chưa, nếu như thật sự hồi phục rồi, ta nghĩ cách tìm một người phụ nữ mới cho nó.”
Trong lòng Lục Tri Mẫn vẫn cảm thấy không thoải mái, nhưng đã không tức giận như trước đó nữa, chỉ nói: “Có như thế nào, cũng phải đợi con xử lý xong quan hệ với anh ấy đã.”
“Vậy thì mau chóng xử lý đi.” Tô Chí Dũng thúc giục.
Bản thân Lục Tri Mẫn là bên nɠɵạı ŧìиɧ trước, vậy nên cô vẫn luôn sợ kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến Tô Cảnh, không dám chủ động tìm Tô Cảnh ngả bài, suy cho cùng đây là một chuyện vô cùng xấu hổ.
“Đợi con xác định chỗ đó của anh ấy đã khỏi chưa rồi nói.”
Lục Tri Mẫn vừa nói xong lời này, người đã bị ba chồng ép xuống, sau đó thao mãnh liệt một hồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận