Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ tối hôm qua đến bây giờ, Lục Tri Hạ trải qua quá nhiều lần cao trào, hơn nữa mỗi một lần cao trào đều đến vô cùng mãnh liệt, giống như nước lũ tràn ra, cuộn trào xói mòn cơ thể cô, làm cô trong từng lần cao trào, trải nghiệm được kɧoáı ©ảʍ đến dục tiên dục tử, cảm giác này thật sự làm người ta bị nghiện.
Lục Tri Hạ nằm trong lòng anh rể thở hổn hển, một hồi lâu mới hoàn hồn lại từ trong kɧoáı ©ảʍ kích động này, cô ngẩng đầu lên nhìn anh rể, nói: “Hai ngày nữa anh đừng động vào em, chúng ta phải nghỉ ngơi, làm nhiều chắc chắn sẽ bị hư thận!”
Dáng vẻ đứng đắn của cô thành công chọc cười Tô Cảnh, anh kéo chăn, ôm cô càng chặt hơn một chút, nói: “Được, nghe em, chỉ cần em đừng đến câu dẫn anh, hai hôm nay anh không chạm vào em nữa.”
“Đυ.ng thì vẫn được đυ.ng, nhưng đừng làʍ t̠ìиɦ nữa.” Lục Tri Hạ nói.
Tô Cảnh muốn chọc cô, cảm thán nói: “Nhưng anh vừa đυ.ng vào em là muốn làʍ t̠ìиɦ với em, làm thế nào?”
Lục Tri Hạ nghĩ một lúc, chu môi: “Vậy thì đừng động nữa.”
Nói rồi, cô muốn đứng dậy xuống giường.
Cánh tay Tô Cảnh dùng sức, lại kéo cô về trong lòng, nói: “Để anh ôm một lúc nữa đi, hai ngày nữa không được đυ.ng vào em đấy.”
Trong lòng Lục Tri Hạ có hơi không nỡ, nếu như có thể, cô cũng không muốn tách khỏi anh rể một giây nào, nhưng hai người cứ làm liên tục thế này quả thực rất hại cơ thể, bây giờ cô thấy eo còn rất mỏi.
“Anh rể, thầy mát xa đó thực sự rất lợi hại, đến bây giờ cơ thể em cũng rất mẫn cảm, như là bị cải tạo qua, vô cùng dễ cao trào.” Lục Tri Hạ nghĩ một lúc, hỏi cô: “Cái này có tác dụng phụ không?”
Tô Cảnh cong môi, ý vị thâm trường nói: “Tác dụng phụ duy nhất, có lẽ chính là làm em không thể rời khỏi anh.”
Gương mặt Lục Tri Hạ đỏ lên, quay người không muốn để ý đến anh, cô quả thực không rời khỏi anh rể được, không chỉ là cơ thể, ngay cả trái tim cũng dính ở chỗ anh rồi.
Hai người lại quần nhau trong chăn một hồi mới rời giường, Lục Tri Hạ lén lút chuồn về phòng, tắm rửa thay đồ, ăn mặc gọn gàng rồi mới xuống tầng, Tô Chí Dũng không còn ở dưới tầng nữa, có lẽ ra ngoài làm việc rồi, chỉ có chị gái ngồi trước bàn ăn chơi điện thoại, thấy cô đi xuống, cô ấy tò mò hỏi cô, nói: “Vừa nãy chị đứng ở trước phòng em gõ cửa một hồi, em không nghe thấy sao?”
Lục Tri Hạ thầm kinh ngạc, lắc lắc đầu nói: “Không nghe thấy, chuyện lúc nào vậy?”
Chị gái chau mày, nói: “Có lẽ là nửa tiếng trước.”
Lục Tri Hạ thầm nghĩ nửa tiếng trước cô đang bị anh rể ấn dưới người điên cuồng cắm, không nghe thấy tiếng gõ cửa là rất bình thường, nhưng lời này chắc chắn không thể nói, cô cũng không do dự nhiều, nói: “Có lẽ vừa nãy em đang tắm, không nghe thấy.”
Chị gái cũng có thói quen tắm buổi sáng, nghe cô nói vậy cũng không truy đến cùng nữa, đứng dậy vào phòng bếp bê bữa sáng ra bảo cô ăn, bản thân thỉnh thoảng lại nhìn lên cầu thang, rõ ràng là không tập trung.
Lục Tri Hạ thấy thần sắc của chị gái không bình thường, thế là hỏi cô ấy: “Chị, sao vậy?”
Chị gái lại nhìn cầu thang một cái, xác định Tô Cảnh không xuống, cô mới ghé đến bên cạnh Lục Tri Hạ, nhỏ giọng hỏi cô: “Em ở trường, có nghe được tin đồn nào liên quan đến anh rể em không?”
Động tác múc cháo của Lục Tri Hạ khựng lại, nghi ngờ quay đầu nhìn chị gái, hỏi ngược lại: “Tin đồn gì?”
Chị gái hì một tiếng, ghé sát gần cô, dùng tay che tai cô nói: “Chính có nghe thấy anh ấy thân thiết với giáo viên nữ hay học sinh nữ nào không?”
Lục Tri Hạ lập tức hiểu rõ ý của chị gái, cô kinh ngạc hỏi chị gái: “Chị nghi ngờ anh rể…. Nɠɵạı ŧìиɧ?”
Chị gái luống cuống tay chân bụm miệng cô lại, xuỵt một tiếng, gấp gáp nói: “Em nhỏ giọng một chút, nhỏ giọng một chút, chị không nghi ngờ, chị chỉ tiện mồm hỏi thử thôi, nhân phẩm của anh rể em chị rất tin, cho dù chị có nɠɵạı ŧìиɧ anh ấy cũng không thể nɠɵạı ŧìиɧ.”
Tâm trạng Lục Tri Hạ có hơi phức tạp nhìn chị gái, thầm nghĩ lời này không đúng, sự thật là hai người đều nɠɵạı ŧìиɧ.
Tuy rằng trong lòng hiểu rõ, nhưng ngoài mặt vẫn thể hiện ra dáng vẻ kinh ngạc, chỉ chị gái, không thể tin được nói: “Chị… Chị nɠɵạı ŧìиɧ sao??”
Chị gái vội vàng đánh tay cô, có hơi chột dạ nói: “Chị chỉ lấy ví dụ thôi, em đừng nghĩ lung tung!”
Lục Tri Hạ nhìn cô ấy, ồ một tiếng, không nói gì nữa, chỉ nghe thấy chị gái tiếp tục nói: “Anh rể em xuất sắc như vậy, cho dù kết hôn rồi còn có không ít phụ nữ muốn anh ấy, chị chỉ muốn biết có người phụ nữ nào không chết tâm, mượn cớ tiếp cận anh ấy không?”
Có một khoảnh khắc, Lục Tri Hạ xúc động muốn nói thật tất cả với chị gái, nói với chị: Chị, chị đừng giả vờ nữa, em đã biết chuyện chị vụиɠ ŧяộʍ với ba chồng, mà em và anh rể cũng đến với nhau rồi.
Nhưng do dự hai giây, cô vẫn đè nén xúc động này lại, cô hít sâu một hơi, nói với chị gái: “Không có, em không nghe thấy tin đồn về anh rể trên phương diện này, mọi người đều truyền giáo sư Tô đẹp trai, giảng bài rất tốt.”
Cho dù ở trước mặt chị gái, Lục Tri Hạ cũng nhịn không được muốn bảo vệ anh rể, cô thích anh rể như vậy, hoàn toàn không nghe được lời xấu nào liên quan đến anh.
Chị gái cũng thở phào một hơi: “Vậy thì tốt.” Nghĩ rồi, cô ấy lại dặn dò: “Nếu như nghe thấy bất kỳ lời đồn nào liên quan đến anh rể em, em đều phải nói với chị đầu tiên, biết không?”
Lục Tri Hạ ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Hai người lại nhỏ giọng nói vài câu, anh rể cũng xuống tầng, anh rõ ràng đã tắm qua, tinh thần nhìn vô cùng sảng khoái, Lục Tri Hạ nhịn không được lại nhìn trộm, anh rể đúng là đẹp trai thật, người đàn ông đẹp trai như vậy thế mà lại là của cô, nghĩ như vậy, trong lòng đã cảm thấy vui vẻ.
Chị gái nhìn thấy anh rể đi xuống, vội vàng đứng dậy đi vào phòng bếp hâm nóng thức ăn, Tô Cảnh bước lớn đi đến bên cạnh bàn ăn, khi đi qua bên cạnh Lục Tri Hạ, anh cúi đầu hôn lên trán cô, mới kéo ghế ở một bên ra ngồi xuống, khi chị gái bưng cháo và bánh bao ra thì nhìn thấy hai người mỗi người một bên, khách khí lại xa cách.
Sau đó, Lục Tri Hạ không nói với anh rể chuyện chị gái bảo cô làʍ t̠ìиɦ báo viên, bởi vì cô căn bản không định báo cáo với chị gái điều gì, cô cũng không muốn để anh rể biết chuyện chị gái nghi ngờ anh nɠɵạı ŧìиɧ.
Nghĩ đến quan hệ bốn người trong nhà, quả thực là một mớ loạn cào cào.
Môn tự chọn kỳ học này của Lục Tri Hạ có một môn chọn lịch sử thế giới, cô không nói trước với anh rể, muốn đợi đến khi lên lớp mới cho anh một bất ngờ.
Lần đầu tiên đến nghe lớp của anh rể, Lục Tri Hạ đến có hơi sớm, trong giảng đường lớn mới có mấy người đến, cô chọn đi chọn lại, chọn ở hàng cuối cùng rồi ngồi xuống, cô muốn ngồi ở hàng phía sau, anh rể có lẽ không phát hiện ra cô sớm như vậy.
Thế mà, sau khi anh rể đi vào giảng đường, không chỉ phát hiện ra cô ngay lập tức, còn gửi tin nhắn cho cô, bảo cô sau này lên lớp của anh đều phải ngồi ở hàng đầu tiên.
Tô: Bây giờ chuyển qua.
Tri Hạ: Không đâu, em muốn ngồi ở phía sau.
Tô: Nếu em không qua đây, cả tiết học anh đều gọi tên em trả lời câu hỏi.
Tri Hạ:….
Lục Tri Hạ bị uy hϊếp, chỉ có thể ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc, ngồi lên hàng đầu tiên, rất nhanh cô đã phát hiện ngồi ở hàng đầu cũng có chỗ tốt, cô có thể thưởng thức trai đẹp không góc chết ở cự ly gần.
Dáng vẻ Tô Cảnh ở riêng với cô và dáng vẻ lúc làm việc hoàn toàn khác nhau, là hai trạng thái khác một trời một vực, anh rể lúc ở riêng sẽ cười với cô, giở trò lưu manh với cô, thích thao cô, nhưng anh rể khi làm việc, tây trang giày da, khí chất cao lãnh, dáng vẻ giảng bài hoàn toàn là làm việc công, ăn nói cẩn trọng, ngay cả ánh mắt nhìn người khác cũng phủ lên một tầng lạnh như băng, trong trẻo nhưng lạnh lùng, khí chất mạnh mẽ làm người ta không dám đối mắt với anh.
Một người đàn ông vừa lạnh lùng vừa đẹp trai vừa có năng lực như vậy, chẳng trách vẫn luôn có học sinh đăng bài công khai tỏ tình với giáo sư Tô trên diễn đàn trường học, giáo sư Tô băng sơn mỹ nhân có ai lại không yêu chứ?
Có điều niềm vui được giáo sư Tô chơi đùa chỉ có một mình cô có thể hưởng thụ.
Sướиɠ thật!
Giữa đường khi đang phát phim tài liệu, giáo sư Tô nhân cơ hội gửi tin nhắn cho cô.
Tô: Sau khi tan học, có cuộc thi đấu bóng rổ hữu nghị với giáo viên trường bên cạnh, em đến xem không?
Tri Hạ: Anh có lên sân không?
Tô: Anh là chủ lực.
Tri Hạ: Ồ.
Tô: Ồ là có ý gì? Có đến không?
Tri Hạ: Em suy nghĩ đã.
Tô: Cái này còn phải suy nghĩ? Trận bóng của chồng em, em lại không đến?”
Ngón tay đánh chữ của Lục Tri Hạ khựng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chữ chồng, đây là lần đầu tiên Tô Cảnh tự xưng là chồng trước mặt cô, từ này còn thân mật hơn bất kỳ xưng hô nào gấp trăm lần.
Phim tài liệu được phát xong, Tô Cảnh lại tiếp tục giảng giải nội dung tiếp theo, nhưng tâm tư của Lục Tri Hạ lại bị chữ “chồng” này hoàn toàn đảo loạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận