Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoảnh khắc côn ŧᏂịŧ xông vào, Lục Tri Hạ vừa thoải mái vừa khó nhịn ngửa đầu lên, môi hồng hé ra, phát ra một tiếng rêи ɾỉ vừa ngọt ngào vừa quyền rũ, cô bây giờ càng ngày càng quen với kiểu tình ái thô bạo như vậy, thậm chí còn có thể trải nghiệm được kí©ɧ ŧɧí©ɧ khác biệt trong đó.
“Thoải mái quá.” Cô nhỏ giọng nỉ non, cảm giác được lấp đầy làm cô vô cùng thỏa mãn.
Môi Tô Cảnh hướng xuống dưới, từ cằm cô hôn đến xương quai xanh, không ngừng hôn hít liếʍ cắn, để lại từng vết hôn màu đỏ, anh nửa kéo nửa ôm đẩy em vợ đến dưới vòi hoa sen trong phòng tắm, mở nước lên, dòng nước mát lạnh lập tức chảy xuống từ trên đầu, sự lạnh lẽo đến đột ngột làm Lục Tri Hạ thở gấp một tiếng, nhưng rất nhanh, nước lạnh đã chuyển thành nước ấm thoải mái, làm ướt làn da tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, làm người ta cảm thấy dễ chịu.
Nước ấm làm làn da hai người trở nên trơn trượt hơn, Lục Tri Hạ chỉ có thể ôm chặt vai anh rể mới đứng vững, trong màn nước ấm nóng, môi hồng của cô lại bị anh rể hôn lên lần nữa, giống như muốn hít đi tất cả không khí trong lòng ngực cô, anh rể không ngừng triền miên mυ”ŧ mát đầu lưỡi cô.
Miệng bị anh rể hôn xuống, mũi không ngừng bị nước ấm chảy xuống chặn lại, Lục Tri Hạ cảm thấy nghẹt thở, cô khó nhịn vặn eo muốn trốn thoát, nhưng cô vừa vặn eo đã làm tao huyệt co rút một trận, siết chặt côn ŧᏂịŧ lớn của anh rể, anh rể bị siết sướиɠ, nhịn không được vặn eo đâm háng, càng dùng sức thao vào.
Dưới màn nước lập tức phát ra tiếng nước bạch bạch bạch.
Sau một trận mãnh liệt đâm sâu, anh rể cuối cùng cũng buông miệng cô ra, Lục Tri Hạ lập tức hít thở từng ngụm lớn, sau đó hờn dỗi đập vai anh rể, nói: “Em suýt nữa bị anh làm nghẹn chết rồi.”
Tô Cảnh giống như biết cô bị nghẹn thở, liếʍ khóe môi cô, hỏi: “Có phải rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ không.”
Lục Tri Hạ kháng nghị: “Kí©ɧ ŧɧí©ɧ sắp chết rồi!”
Tô Cảnh thấp giọng cười, nước ấm chảy qua gương mặt anh, lại thuận theo chóp mũi anh rơi xuống, nhìn vô cùng dịu dàng đẹp đẽ, anh nói: “Bảo bối của anh đáng yêu như vậy, anh mới không nỡ.”
Lục Tri Hạ nhấc tay sờ giọt nước trên mặt anh, cẩn thận ngắm gương mặt anh, người đàn ông anh tuấn như vậy thế mà lại là của cô, mỗi khi nghĩ đến điều này, trong lòng cô lại cảm thấy vui vẻ.
Cô liếʍ liếʍ khóe môi, lộ ra ý cười nhạt, kéo đầu anh xuống, sau đó vừa lẳиɠ ɭơ vừa quyến rũ nói bên tai anh: “Ông xã, dùng sức thao em.”
Một tiếng ông xã này trực tiếp làm Tô Cảnh phát điên, ánh mắt anh vừa trầm vừa sáng, lập tức ôm Lục Tri Hạ lên, ấn lên vách tường bên cạnh, eo háng nặng nề chuyển động, điều khiển côn ŧᏂịŧ thô lớn thao vào tao huyệt lúc đóng lúc mở của cô.
Qυყ đầυ cực lớn làm căng ra đến cực hạn, gân xanh nổi lên bao quanh thân dươиɠ ѵậŧ, lấp đầy tao huyệt của em vợ, thịt non ở bên trong bị ấn nghiền qua lại, dâʍ ŧᏂủy̠ không ngừng chảy ra, lại bị dội đi theo dòng nước, côn ŧᏂịŧ thô lớn lại đem theo càng nhiều nước ấm hơn, từng chút một đưa vào trong tao huyệt, làm cho bên trong cô càng ướt.
Cơ thể không ngừng bị va chạm, tao huyệt không ngừng bị thao vào, Lục Tri Hạ lại bị ấn chặt trên tường, không có cách nào trốn thoát.
“Thoải mái quá… Bên trong trướng quá… Anh rể….. Dùng sức, dùng sức thao em….” Mái tóc hoàn toàn ướt đẫm, dính chặt lên mặt cô, nhưng cô căn bản không có thời gian để ý, cô bị anh rể thao sướиɠ sắp phát điên, chỉ có thể lớn tiếng rêи ɾỉ theo bản năng.
Thế mà, xưng hô của cô không thể làm Tô Cảnh vừa lòng, anh ác ý hung hăng cắm rút, ngoài miệng hỏi: “Em gọi anh là gì?”
“A a…..” Bị dùng sức đâm vài lần, Lục Tri Hạ suýt nữa thì cao trào, cô không nghe rõ lời anh rể nói, chỉ vặn eo làm nũng: “Em sắp đến rồi, anh rể mau dùng sức, dùng sức thao sâu một chút!”
Tô Cảnh tiến lên như ý cô muốn, kɧoáı ©ảʍ từng đợt từng đợt dập dờn, anh cắn, lại hỏi: “Vừa nãy em gọi anh là gì?”
“Anh rể….” Giọng điệu Lục Tri Hạ nũng nịu, ngọt ngào gọi anh, cơ thể bị đυ.ng không ngừng nảy lên trên, cặp ngực lớn trong nước nóng lắc lư tạo thành từng tầng sóng nhũ, vừa tao vừa đẹp.
“Không đúng, gọi lại.” Tô Cảnh vẫn đang sửa xưng hô của cô, động tác đâm dưới háng từ đầu đến cuối không ngừng lại, anh cũng sắp bắn rồi, cảm xúc đã tích lũy đến đỉnh điểm, chỉ còn thiếu mỗi điểm bộc phát.
Lục Tri Hạ khó khăn tìm về một chút lý trí, đột nhiên đầu óc sáng ra, cô ôm cánh tay Tô Cảnh, nói: “Ông xã, ông xã mau dùng sức thao em, em sắp đến rồi.”
Tô Cảnh cong môi cười, thỏa mãn hôn lên môi cô, sau đó ôm eo cô điên cuồng cắm, kɧoáı ©ảʍ bùng nổ ở chỗ liền nhau của hai người họ, bỗng chốc lấp đầu hai người như dòng nước ấm nóng này.
Khoảnh khắc cao trào, tao huyệt Lục Tri Hạ điên cuồng co rút, làm da đầu Tô Cảnh tê dại, anh ra sức va chạm vài cái, mở công tắc tinh, từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trực tiếp bắn vào chỗ sâu trong tử ©υиɠ cô.
Nước ấm chầm chậm chảy trên người hai người, bọn họ ôm chặt lấy nhau, hô hấp từng ngụm lớn, đợi cảm xúc ổn định lại, Tô Cảnh mới cúi đầu hôn lên môi cô, giống như nam yêu tinh, cười hỏi cô: “Bà xã, ông xã thao em có sướиɠ không?”
Cả người Lục Tri Hạ mệt mỏi dựa vào ngực anh, yếu ớt nói: “Sướиɠ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận