Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Tê Trì nhìn thấy, liền nghiêng người lui về phía sau một chút để cho cô có chỗ đứng, để cho cô đứng ở trước mặt của ông.
“Mưa lớn quá.”
Nhan Thiến chống cằm ở bên trên khung cửa sổ, nhìn ra khung cảnh ở bên ngoài cánh cửa sổ ấy, không nhịn được mà cảm thán một câu
“Phong cảnh của khuôn viên trường vào trời mưa thật đẹp.”
Nhan Tê Trì kẹp điếu thuốc trên ngón tay, chỉ về một tòa nhà ở phía xa xa, nói
“Đó chính là nơi trước đây ba từng đi học.”
Nhan Thiến quay đầu lại nhìn ông, lúc này cô mới phát hiện hình như khoảng cách của hai người quá gần rồi thì phải.
Chỉ tɾong nháy mắt nhịp đập nơi trái tim của cô liền bị rối loạn khỏi tiết tấu ban đầụ
Cô cảm thấy hoảng loạn mà quay đầu qua chỗ khác, tiếp tục nhìn về phía khung cảnh ở bên ngoài cánh cửa sổ, chỉ là bàn tay đang chống lên khung cửa sổ ấy, đã không kiềm chế được mà run rẩy.
Một cô bé mới chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, căn bản là vẫn chưa biết cách che giấu cảm xúc thật của chính mình, nhưng mà đem so sánh với cô, chỉ với số tuổi ấy của Nhan Tê Trì, thì rõ ràng ông được coi là một con cáo g͙ià.
Ông đột nhiên tiến lên phía trước một bước, cảm giác như có như không mà dán lên tấm lưng của cô, cúi đầu để miệng sát vào bên tai của cô hỏi
“Con hình như rấtsợ ba có phải không?”
Bên tai của Nhan Thiến nhanh chóng từ từ đỏ bừng hết cả lên, cô cúi mặt của mình nhìn xuống dưới đất, sau đó lắc đầụ
Đúng vậy cô sợ, nhưng mà bản thân cô lại không nhịn được muốn đến gần.
Bên tai truyền đến tiếng hít thở trầm ổn của ba ba, gần đến như vậy, làm cho ͼhân của cô không nhịn được mà mềm nhũn.
Nhan Tê Trì liền trầm mặc mà nhìn chằm chằm cô một lúc, sau đó mới mở miệng nói chuyện
“Cái áo của con còn chưa cài nút lại nữa kìa.”
Lúc này Nhan Thiến mới chú ý đến, không biết từ khi nào, hai nút thắt đầu tiên trên cái áo của cô lại bị tháo ra, làm lộ ra một chút khe vú ở bên tɾong, cô liền cảm thấy vô cùng hoảng hốt, vội vàng đưa tay lên muốn cài lại, nhưng mà bàn tay của cô chỉ vừa mới giơ lên, đã bị Nhan Tê Trì từ phía sau duỗi tay ra nắm chặt lấy.
Sau đó thì nghe thấy giọng nói trầm thấp chậm chạp của ba ba vang lên
“Đừng cài lại.”
Dây thần kinh tɾong đầu của Nhan Thiến liền run rẩy, thân thể của cô thiếu chút nữa thì đã mềm nhũn mà ngã xuống đất, tim đập nhanh đến mức giống như người đang tái phát bệnh. Nút áo của cô đã bị cởi ra hết cả rồi, ba ba lại không cho cô cài lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận