Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Tê Trì cẩn thận lau khô sach sẽ hai bên bắp đùi của cô, nhưng mà cái quần lót đã ướt đẫm kia, ông lại cảm thấy vô cùng bất lực.
Khi ông đứng dậy, nhìn thấy bóng dáng nhỏ xinh vô cùng nhu nhược đáng thươռg kia của cô, Nhan Tê Trì bỗng nhiên lại có xúc động muốn giơ tay lên tát thật ma͙nh một cái lên mặt của chính mình, ông quả thực chính là một người cha cầm thú mà.
Sau khi ông tự mình chỉnh sửa lại quần áo trên người, Nhan Tê Trì mới giơ tay che miệng ho nhẹ một tiếng, ngữ khí cảm giác có chút mất tự nhiên mà nói chuyện với Nhan Thiến “Chúng ta đi về nhà trước đi, con cũng cần phải về nhà tắm rửa thay quần áo khác nữa.”
Lúc này Nhan Thiến mới từ trước khung cửa sổ ấy xoay người lại, hạ thấp đầu xuống, ngoan ngoãn mà gật đầu nhẹ một cái.
Bởi vì nước mắt của cô nhất thời vẫn còn chưa thể nào thu lại được, cho nên bả vai đơn bạc vẫn còn run nhẹ lên từng cái từng cái.
Tâm tình của Nhan Tê Trì trở nên có chút phức tạp không một tiếng động mà thở dài một hơi, ông cảm thấy vô cùng phiền muộn mà nghĩ, cuối cùng thì ông vẫn khiến cho cô bị dọa sợ.
Nhan Thiến hít hít mũi, nhiệt độ nóng bỏng nơi hốc mắt vẫn chưa thể biến mất, rũ khuôn mặt xuống, trầm mặc đi theo phía sau lưng Nhan Tê Trì đi ra khỏi tòa nhà dành cho công nhân viên chức này, bởi vì cô đang thất thần không chú ý đến xung quanh, cho nên thời điểm mà ba ba bung dù ra liền có thể nghe thấy được tiếng nước mưa rơi bộp bộp bộp bên trên cây dù, làm cho cô giật mình hoảng sợ.
Cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy ba ba cầm dù nghiêng về phía bên cô để che mưa cho cô, còn bên bả vai bên kia của ông thì lại bị nước mưa xối ướt.
Nhan Thiến do dự khoảng hai giây, sau đó mới vô cùng cẩn thận mà đi sát lại gần bên người của ba ba, làm cho cả hai người đều có thể che mưa bên dưới cây dù.
Nhan Tê Trì đã thu hồi lại hết tất cả những cảm xúc suy nghĩ miên man lúc nãy của chính mình, trên mặt cũng đã quay trở lại biểu tình bình tĩnh lạnh nhạt như bình thường mỗi ngày
“Xe của ba ở ngay phía trước thôi, không xa cho lắm.”
Nhan Thiến lại một lần nữa quay trở về trạng thái không dám đối diện với ba ba, chỉ biết gật đầu một cái đáp lời.
Khi mà cô ngồi vào bên tɾong chiếc xe, cô vẫn còn đang suy nghĩ, bản thân ngay lúc đó vì sao cô lại khóc, mà còn khóc một cách thươռg tâm đến như vậy, cho dù cô có thật sự cảm thấy vô cùng sợ hãi, cũng đâu cần phải khóc đến như thế chứ.
Sau khi quay trở về sống chung với ba mẹ, cô đã biết rõ bản thân cô phải biết kiên ℭường, khóc chính là loại biểu hiện vô dụng͟͟ nhất, nhưng mà ngay tại thời khắc đó ngay trước mặt của ba ba, cô lại khóc lớn một cách không kiêng nể đến việc gì giống như vậy, cái này quả thực làm cho cô giống như … đang làm nũng với ba ba thì phải.
Có thể là, với sự chờ mong và sợ hãi quá nhiều ở tɾong lòng, cùng với tâm tình muốn có người dỗ dành quan tâm, việc này kỳ thật đúng là giống như cô đang làm nũng vậy.
Bởi vì cô chưa bao giờ làm nũng đối với ba mẹ của chính mình, cho nên tɾong lúc nhất thời cũng không thể nào hiểu rõ được cảm xúc ngay lúc đó của bản thân
Nhan Thiến đột nhiên lại cảm thấy bối rối, cô có nên đi giải thí¢h rõ ràng chuyện này với ba ba của cô hay không?
Nhưng mà ba ba lại không có mở miệng hỏi cô vì sao cô lại khóc, bây giờ cô nên mở miệng nói như thế nào mới được đây?
Trong thời điểm mà cô đang cảm thấy vô cùng rối rắm như thế này.
Điện thoại của Nhan Tê Trì lại đột nhiên đổ chuông, tên người gọi đến hiện trên màn hình là Triệu Điềm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận