Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dưới ánh mặt trời, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây, lộ ra vẻ tươi tỉnh sảng khoái, cho dù giữa hai ngón tay có kẹp một điếu thuốc cũng không ảnh hưởng đến khí chất cao quý của ông một chút nào.
Quá đẹp trai a
Nhịp tim của Nhan Thiến tăng nhanh một cách khó hiểu, tim cô đang đập liên hồi
Nhan Hạo vẫn luôn rấtsợ ba ba, thấy ông đi ra, vội vàng muốn điều khiển xe bỏ trốn, kết quả còn chưa kịp giẫm lên bàn đạp, cổ áo đã bị túm lấy. Trong nháy mắt, cậu như một quả cà tím bị sượng, ỉu xìụ
“Ba… ba…” Nhan Hạo lắp bắp gọi ông.
Nhan Tê Trì xách cổ áo Nhan Hạo, từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói “Nhan Hạo, sau này đừng gây rối với chị con, có nghe thấy không?”
Nhan Hạo rụt cổ đáp “Nghe…nghe… nghe rõ rồi.”
Nhan Tê Trì cúi xuống, ánh mắt doạ nạt nói “Nếu con còn chọc giận chị một lần nữa, ba sẽ đánh con đó.” Nói xong, ông liền buông Nhan Hạo ra.
Nhan Hạo sợ tới mức không đạp nổi xe, vội đẩy chiếc xe ra rồi chạy như điên về phòng.
Một lát sau, tɾong phòng khách liền truyền đến tiếng khóc của Nhan Hạo. Thực sự quá sợ hãi mà
Nhan Thiến cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên, nhẹ nhàng nói “Cảm ơn ba ba.”
Nhan Tê Trì dập tắt điếu thuốc tɾong tay, ném vào thùng rác cách đó không xa, đứng cách cô một bước, hỏi “Con có sao không?”
Nhan Thiến chớp mắt nói “Con không sao, nó không đụng vào con.”
Trong mắt người đàn ông hiện lên ý cười nhàn nhạt, thẳng thắn nói “Ba hỏi cơ thể của con, có chỗ nào không thoải mái không?”
Nhan Thiến lập tức hiểu ra ông đang hỏi cái gì, tɾong nháy mắt sắc mặt liền trở nên đỏ bừng.
Dưới ánh mắt của ba ba, sắc mặt Nhan Thiến khẽ đỏ lên.
Vốn dĩ cô muốn lắc đầu nói không sao, nhưng lại không thể kìm nén được niềm tâm tư thầm kín kia, muốn được ba ba yêu thươռg quan tâm nhiều hơn nữa, muốn cô trở thành người duy nhất tɾong mắt ông, cho nên sau một vài giây do dự, cô ngượng ngùng nói “Có… có một chút da bị tổn thươռg.”
Nhan Tê Trì lặng lẽ nhìn cô, khuôn mặt của thiếu nữ vì xấu hổ mà trở nên ửng hồng, nhìn giống như một quả đào chín mọng, khiến ông chỉ muốn đi đến và cắn lấy một miếng.
Cổ họng có chút ngứa ngáy, Nhan Tê Trì hắng giọng ho nhẹ một tiếng, nói “Ba ra ngoài mua chút thuốc mỡ.”
Nhan Thiến cụp mắt xuống, ngoan ngoãn gật đầụ
Hai người chìm tɾong bầu không khí im lặng vài giây, đều có chút mất tập trung.
Một lúc sau, Nhan Tê Trì nhẹ giọng nói “Con vào nhà trước đi, để ba tưới nước cho.”
Hôm nay mặt trời chiếu xuống quá nóng, chính ông cũng cảm thấy hơi khó chịụ
Nhan Thiến muốn nói không cần đâu, đằng nào cô cũng tưới gần xong rồi, nhưng ba ba đã đi đến trước mặt cô, vươn tay giật lấy bình tưới nước tɾong tay cô.
Ông vừa tới gần, cơ thể Nhan Thiến đột nhiên cứng lại, mùi thuốc lá và bạc hà nhàn nhạt từ cơ thể người đàn ông xộc thẳng vào lỗ mũi cô.
Sau đó, cô đưa mắt nhìn theo bàn tay mảnh khảnh và thon dài của ba ba đang đặt lên cổ tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay, rồi đến các ngón tay, cuối cùng cầm lấy bình tưới tɾong tay cô.
Vẻ mặt của ba ba rấtbình tĩnh, như là không có chuyện gì xảy ra, ông tự nhiên mà cầm lấy bình tưới nước, nhưng tim của Nhan Thiến thì đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận