Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự đụng chạm mơ hồ và không rõ ràng này khiến cô cảm nhận được sự tê liệt từ lòng bàn tay đến toàn thân.
Nhan Thiến cảm thấy như ͼhân cô không thể cử động được nữa, toàn thân đều mềm nhũn ra.
Cuối cùng cô cũng không biết làm cách nào mà bản thân trở về phòng được, đầu óc cứ mơ mơ màng màng.
Nhan Thiến mong chờ ba ba sẽ sớm mang thuốc mỡ đến cho mình, nhưng cô đợi cả buổi sáng mà vẫn chưa thấy ông mang đến.
Buổi trưa rấthiếm khi cả nhà cùng nhau ngồi ăn cơm, Nhan Thiến vẫn luôn giữ im lặng, ngoan ngoãn ăn hết bát cơm của mình. Nhan Hạo rõ ràng là đã bị ba ba dọa sợ, khi nhìn thấy ông xuấthiện, cậu nhóc thậm chí còn không dám thở ma͙nh, toàn thân trở nên run rẩy.
Triệu Điềm sắc mặt không được tốt, cho dù có trang điểm cũng không che giấu nổi khuôn mặt xấu xí của bà ta.
Không khí trên bàn ăn vô cùng buồn ċһán tẻ nhạt.
“Lạch cạch.”
Khi Nhan Hạo làm rơi đũa đến lần thứ hai, Triệu Điềm cuối cùng cũng không kìm được, bà đập đôi đũa xuống bàn, trừng mắt đầy tức giận và nói “Nhan Tê Trì, anh nhìn xem, buổi sáng chính anh đã dọa thằng bé sợ đến chết khiếp. Đến tận bây giờ thằng bé vẫn còn tỏ ra rụt rè và sợ hãi khi nhìn thấy anh…”
Triệu Điềm tức giận nói “Đây không phải là vấn đề liệu thằng bé có đủ can đảm khi đứng trước anh hay không? Ý em là, tại sao anh lại dọa con vô cớ như vậy ”
Thấy hai người lại cãi nhau, Nhan Thiến cảm thấy tɾong lòng có hơi lo lắng, cô mở miệng định giải thí¢h, lại bị ánh mắt của ba ba chặn lại, chỉ dành im lặng nghe ông nói “Thằng bé bắt nạt chị gái của nó.”
Lời nói của Nhan Tê Trì hoàn toàn chọc tức đến Triệu Điềm, bà ta tức giận nói “Hạo Hạo chỉ là một đứa trẻ, làm sao có thể ngăn thằng bé trêu chọc chị mình được cơ chứ, con trai nghịch ngợm không phải là rấtbình thường sao? Chẳng lẽ thằng bé lại có ý đồ xấu, chị gái lớn rồi không thể nhường nhịn em trai một chút sao? ”
Nhan Thiến im lặng lắng nghe, hai tay lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm.
Nhan Tê Trì không phải là một người tình cảm như Triệu Điềm, ông rấtnghiêm khắc, càng tức giận, bề ngoài của ông càng trở nên lạnh lùng, giống như có thể đóng băng người khác vậy.
Giọng nói trầm thấp có phần lạnh lùng của ông chậm rãi vang lên “Nghịch ngợm cũng phải có giới hạn, không tôn trọng người lớn là do ba mẹ dạy dỗ không tốt. Triệu Điềm, nếu bà không thể dạy dỗ được nó thật tốt, thì để tôi dạy.”
Hai mắt Triệu Điềm mở to, vẻ mặt không thể tin được nói “Là em dạy không tốt? Nhan Tê Trì, anh nói ra lời này mà không cảm thấy ngượng mồm sao? Nếu anh chịu chú ý quan tâm nhiều hơn đến gia đình của mình, thằng bé sẽ trở thành như vậy, sẽ sợ hãi anh như vậy sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận