Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Tê Trì thực sự đã rấtmệt mỏi với bộ dạng nhắc lại chuyện cũ của Triệu Điềm, ông không muốn thể hiện quá nhiều cảm xúc tiêu cực trước mặt con gái mình, nhưng cũng không phủ nhận lời buộc tội của Triệu Điềm, cho nên ông đành kìm nén sự tức giận của mình, nói “Lúc trước khi Nhan Hạo đi nhà trẻ đã đập vào đầu một đứa trẻ khác, quay về nhà tôi đã nói sẽ dạy cho con một bài học, nhưng bà đã làm gì?”
Hỏi xong, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhan Hạo, thấy sắc mặt cậu tái nhợt tối sầm lại, Nhan Tê Trì tiếp tục nói “Bà nói đứa nhỏ là do bà sinh ra, bà tự mình quản, không cho phép tôi dạy dỗ nó, sau này giáo dục của nó đều do bà mà ra, tôi cũng không không cần can thiệp đến. Hiện tại, bà lại đang trách tôi không quan tâm đến thằng bé, Triệu Điềm, bà còn có não hay không? Không phải tự mình có câu trả lời rồi sao?”
Triệu Điềm tựa như bị rút hết khí lực, tɾong nháy mắt toàn thân trở nên khô héo, ngồi thẫn thờ chẳng biết nói gì.
Chỉ ăn vài miếng cơm rồi đứng lên, Nhan Thiến mang theo tâm trạng đầy phức tạp trở về phòng, ngơ ngác ngồi ở trên giường.
Một lúc sau, có người gõ cửa, cô sững sờ, vội vàng đứng dậy ra mở cửa.
Là ba ba.
Ông đang cầm một tuýp thuốc mỡ tɾong tay, ánh mắt long lanh như có nước, chăm chú nhìn cô.
Nghĩ đến trận cãi vã vừa rồi trên bàn ăn, Nhan Thiến có chút lo lắng cho tâm trạng của ba ba mình, nhưng cô không dám tùy tiện hỏi, cuối cùng chỉ đưa tay ra và nói “Đưa thuốc mỡ cho con.”
Nhan Thiến siết chặt lọ thuốc tɾong tay, đưa mắt nhìn cô một lúc lâu, đột nhiên đi ngang qua cô bước thẳng vào phòng, nói “Ba bôi cho con.”
Nhan Thiến nhận ra rằng chỉ cần bản thân ở một mình với ba ba, cô sẽ rấtdễ đỏ mặt và tim đập rấtnhanh, cũng không thể kìm nén lại được.
Vốn tưởng rằng ba ba vừa mới cùng mẹ cãi nhau, nhất định tâm trạng không tốt, có thể sẽ như thường lệ nhốt mình tɾong phòng làm việc, không ai được phép quấy rầy, không ngờ ông lại tới đây đưa thuốc mỡ cho cô và muốn giúp cô bôi thuốc.
Nghĩ đến vị trí da bị rách, Nhan Thiến đỏ mặt xấu hổ đến mức tưởng chừng như đỉnh đầu sắp bốc khói.
Cô đứng nép bên cánh cửa, vô thức đưa tay vặn nắm đấm cửa, ngập ngừng nhỏ giọng nói “Ba, con… con có thể tự mình bôi được mà.”
Nhan Tê Trì quay đầu nhìn cô, nói “Vào đây đi, rồi đóng cửa lại.”
Trên bàn ăn, sau khi vừa cãi nhau với Nhan Tê Trì xong, Triệu Điềm kéo Nhan Hạo lên lầu ba, không biết cậu nhóc đã xuống dưới hay chưa, nếu không khi biết hai ba con đang ở cùng một phòng lại còn phải khóa cửa, không thể tưởng tượng nổi cậu sẽ cảm thấy thế nào.
Có lẽ Triệu Điềm cũng đoán được hai ba con cô đang âm mưu bắt nạt con trai bà ta như thế nào.
Nghĩ đến đây, Nhan Thiến không hiểu tại sao đột nhiên cảm thấy buồn cười, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của ba ba, đầu óc cô như đóng băng tɾong giây lát, cô không thể nghĩ được gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời ông, đóng cửa rồi khóa lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận