Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khiến cho Hồng Linh không khỏi nôn khan một chút, nhíu mày lại.

Chỉ là mới qua một giây mà thôi, Hồng Linh đã ngay lập tức không nhịn được cảm giác buồn nôn mãnh liệt, cái ghế kéo ra tiếng ken két chói tai, cô ấy vội vàng đứng dậy chạy vào trong phòng vệ sinh, tiếng nôn mửa lập tức cách cánh cửa truyền đến, vô cùng rõ ràng.

Hồng Linh còn chưa ăn được bất kỳ thứ gì, tất cả những gì mà cô ấy nôn ra chỉ là nước chua, càng về sau cái gì cũng không nôn ra được nữa, cô ấy lập tức bắt đầu nôn khan, mỗi một lần cô ấy đều có cảm giác nội tạng và bụng ở trong cơ thể của mình đang hung hăng co rút, quắn, xoáy vào nhau cùng một chỗ sau đó lại tản ra, toàn bộ cơ thể không có một chỗ nào không kêu gào đau đớn, đặc biệt là bụng của cô ấy.

Hồng Linh chật vật bám lấy bồn rửa tay thuận thế để cho bản thân ngồi xuống, ngực còn bởi vì nôn mửa mà phập phồng lên xuống vô cùng gấp gáp, cánh cửa nhà vệ sinh bị Ngọc Lan đẩy ra, cô cầm một ly nước ấm đưa cho Hồng Linh, “Uống chút nước, súc miệng đi con.”

Hồng Linh mệt mỏi nhận lấy, cho dù là động tác đơn giản như vậy cũng khiến cho cô ấy cảm thấy vô cùng vất vả. “Xem này, đây chỉ là một trong những phản ứng của người phụ nữ khi mang thai, mang thai cũng không phải là chuyện dễ dàng gì cho cam, bây giờ bên trong bụng của con vẫn chỉ là phôi thai mà thôi, vẫn chưa phải một đứa bé với hình hài hoàn thiện.

Con đừng để bản thân có cảm giác tội lỗi, mẹ không muốn đứa bé này hủy hoại con, ít nhất hiện tại đứa bé này tới không đúng lúc.

Hồng Linh, nghe lời mẹ đi con.” Ngọc Lan dùng lòng bàn tay dịu dàng vuốt ve sau lưng Hồng Linh, hy vọng bản thân có thể làm cho nỗi đau của con gái mình giảm bớt dù chỉ là một chút, đồng thời tận tình khuyên nhủ cô ấy.

Mà lúc này nước mắt của Hồng Linh đều tuôn ra bởi vì cơ thể cực kỳ khó chịu, trái tim đập nhanh không ổn định được vừa rồi cũng chậm rãi bình tĩnh lại, cô ấy dựa sát vào người của Ngọc Lan, được đối phương đỡ cho mình đứng lên, Hồng Linh lại đánh răng lần nữa rồi mới đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Ngọc Lan đã bỏ thức ăn trên bàn xuống, vừa rồi cô còn không biết con gái ngửi thấy mùi gì mới có phản ứng lớn như vậy, “Vừa rồi là mùi của món nào đã khiến cho con khó chịu như vậy thế?”

“Cái đó… mùi của cà chua.” Mu bàn tay của Hồng Linh mệt mỏi đặt lên trán, cơn nôn mửa vừa rồi khiến cô ấy gần như mất đi toàn bộ tinh thần và sức lực.

Sau đó Ngọc Lan lại làm thêm mấy món ăn nữa, tất cả đều không có cà chua, mặc dù Hồng Linh không có phản ứng kịch liệt như vừa nãy nữa, nhưng cũng là một bộ dạng không thèm ăn, cầm đũa lên một chút không ngừng chọc vào đồ ăn rồi cuối cùng vẫn buông nó xuống, giống như cô ấy đang từ bỏ việc ăn vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận