Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi vỡ nước ối, tử cung càng co thắt dữ dội hơn, cũng không lâu sau Hồng Linh đã bị một đám y tá bác sĩ vây quanh, tuy rằng quá trình cực kỳ thống khổ, nhưng có Ngọc Lan đi cùng với cô ấy, cho nên tổng thể mà nói toàn bộ quá trình sinh nở có thể coi như vô cùng thuận lợi.

Sau khi nhìn thấy đứa bé sinh ra từ tầng sinh môn sau đó bị cắt ngắn cuống rốn, cảm giác nặng nề ở trong lòng rốt cục cũng buông lỏng xuống, cơ thể mệt mỏi không chịu nổi khó có thể tiếp tục chống đỡ, Hồng Linh ngay lập tức chìm vào hôn mê, mãi cho đến chạng vạng ngày hôm sau cô ấy mới từ từ tỉnh lại.

“Hồng Linh?

Hồng Linh?” Ngọc Lan thấy cô ấy mở mắt, cô lập tức vui vẻ và đau lòng, nhẹ nhàng gọi tên cô ấy.

Hồng Linh chậm rãi gật đầu, bây giờ mở miệng nói chuyện vẫn có chút gian nan đối với cô ấy.

“Con đói bụng chưa?” Ngọc Lan hỏi rất nhiều, nhưng câu Hồng Linh há miệng nói ra lại là con của họ thế nào rồi.

Ngọc Lan cười với Hứa Phàm, cho cô ấy một ánh mắt an tâm,

“Ổn hết cả rồi, con bé đang nằm ở trong xe em bé bên kia.” Ngọc Lan đứng dậy lót một cái đệm mềm trên đầu giường cho Hồng Linh, nâng cơ thể cô ấy lên để cô ấy tựa vào đệm mềm, sau đó đi tới chỗ xe em bé cẩn thận ôm con của họ lại cho Hồng Linh xem.

“Rất giống con.” Hồng Linh không nhịn được nhếch miệng, trong mắt tràn đầy vui sướng.

“Con uống chút nước trước đã, gần một ngày rồi con không uống nước đấy, bây giờ giọng của con nghe qua khàn dữ lắm.” So với đứa bé này, điều khiến Ngọc Lan lo lắng hơn chính là cơ thể con gái, sau khi tự mình đút nước ấm cho Hồng Linh uống xong, cô lại đi ra ngoài mua chút cháo về, để Hồng Linh ăn một ít.

Bận trước bận sau suốt một hồi lâu, cuối cùng cũng có thể rảnh rỗi, Ngọc Lan đang muốn mở miệng hỏi Hồng Linh xem có chỗ nào khó chịu hay không, chợt nghe thấy tiếng khóc to và rõ vang lên từ trong xe em bé, điều này làm cho cả hai người đều không hẹn mà cùng sửng sốt một lát, sau đó Hồng Linh lập tức luống cuống, vội hỏi Ngọc Lan, “Mẹ, tại sao cục cưng lại khóc vậy?“ Ngọc Lan đi qua xác nhận một phen, lại trấn an cô ấy, “Không sao, hẳn là cục cưng đói bụng nên muốn bú sữa rồi.” Hồng Linh nghe xong những lời này, cô ấy theo bản năng nhìn ngực của mình trở nên vô cùng to lớn sau khi mang thai, trên mặt của cô ấy lộ ra một chút xấu hổ, “Mẹ, mẹ ôm đứa bé lại đây đi.” Cô ấy thong dong nhận lấy đứa bé trong lòng Ngọc Lan, ôm lấy bé cưng, cho nó uống sữa, nhìn đứa bé còn chưa mở mắt ra, gương mặt nhăn nhúm đang cố gắng uống sữa của cô ấy, Hồng Linh không khỏi nở nụ cười.

Mấy năm trước bởi vì tới không đúng lúc, sinh mệnh bé nhỏ còn chưa thành hình của các cô chỉ có thể lựa chọn từ bỏ thế giới này, hiện tại cô ấy và Ngọc Lan đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc nghênh đón sinh mệnh mới đến, các cô sẽ đem một phần yêu thương của đứa con lúc trước đổ hết lên trên người bé cưng này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận