Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi xuống tàu lượn siêu tốc, đôi chân của Nhậm Sơ Tuyết vẫn còn hơi yếu.

Cố Ngưng vẫn không buông tay, vững vàng đỡ lấy đôi chân mềm mại của cô.

Nhìn sắc mặt bình tĩnh của Cố Ngưng như vừa bước xuống từ vòng xoay ngựa gỗ, Nhậm Sơ Tuyết cạn kiệt sức lực, yếu ớt mở miệng: ”
Cố Ngưng… cô có còn là con người không?

” Cố Ngưng không nói gì, ân cần lấy khăn giấy ra, tỉ mỉ lau khô sợi tóc nhỏ giọt trên trán cô.

Sau khi lau khô, cô mới mở miệng, trong giọng nói còn mang theo chút ranh mãnh: ”
Từ định nghĩa sinh học mà nói, tôi đúng là thuộc về chủng loại con người, nhưng trong định nghĩa của đàn em, có thể không tính là con người rồi.

” Nhậm Sơ Tuyết sửng sốt, lúc trước mình có nói như vậy sao?

Cố Ngưng cúi người, áp sát vào tai Nhậm Sơ Tuyết, hơi nóng phả vào tai cô, ”
Ví dụ như, tối hôm qua em đã nói rất nhiều lần ‘Cố Ngưng, chị không phải con người’…

” Nhậm Sơ Tuyết mặt đỏ tai nóng, trong đầu không tự chủ được hiện ra một số hình ảnh đầy màu sắc, nhất thời vừa xấu hổ vừa tức giận.


Cố Ngưng…

Chị còn như vậy nữa, còn như vậy nữa thì em sẽ không để ý tới chị nữa!

” Mặc dù là uy hiếp không hề có lực sát thương nào, nhưng mặt mày Cố Ngưng cong cong, tay nắm chặt hơn, khiêm tốn nhận sai.


Ừ, chị sai rồi, em gái thương thương chị nhé, chị dẫn em đi ăn cơm được không?

” Bị Cố Ngưng dỗ dành như vậy, Nhậm Sơ Tuyết không còn tức giận gì nữa.

Nhưng ngoài mặt cô vẫn cố gắng tỏ vẻ không hài lòng, ”
Tha thứ cho chị lần này
” …

Tuy rằng đến cuối cùng, cô cũng điên rồ như đối phương, vẫn bị Cố Ngưng dẫn đến nhà hàng chỉ định.

Dựa theo kinh nghiệm trước đây của Nhậm Sơ Tuyết, thức ăn trong công viên trò chơi có thể nhận xét tóm gọn thành một câu: Giá cả cao ngất trời, mùi vị không dám khen tặng, phục vụ cơ bản không có.Hiển nhiên, công viên trò chơi Vạn Tượng cũng không tránh khỏi quy luật khách quan này.

Có điều nhà hàng tựa hồ là đã được dặn dò từ trước, sau khi nhìn thấy vé mà các cô đưa ra, thái độ lập tức khác xa so với vẻ mặt mày cau mắt lạnh lúc trước, thậm chí có thể coi là đang lấy lòng các cô. Ăn cơm trưa mệt mỏi xong xuôi, hai người lại chơi thêm mấy trò chơi nữa, phần lớn là trò chơi ở trên không, ghế bay, máy nhảy lầu, búa tạ, kích thích thì kích thích, nhưng chơi nhiều cơ thể cũng có chút không chịu đựng được nổi, Nhậm Sơ Tuyết nhanh chóng đề nghị đi hạng mục trò chơi nào dịu dàng một chút.

Cố Ngưng suy nghĩ một lát, ”
Nhà ma thì sao?

” Nhậm Sơ Tuyết:

???

” Cố Ngưng vẻ mặt vô tội, ”
Số lần vận động ít, hạng mục trò chơi theo kiểu trên mặt đất, đi một vòng cái là kết thúc rồi, không dịu dàng à?

” Nhà ma, có cái tên rất kỳ quái, gọi là ”
Văn phòng làm việc Y
“, bên ngoài có nhiều người, bọn họ xếp thành hàng dài, theo hình thức tổ đội để tiến vào trong, một đội năm người.

Vừa vào nhà ma, căn phòng thứ nhất tựa hồ là căn phòng học, bày đầy bàn học, căn phòng không lớn, cửa phòng học khép hờ, tựa hồ có người nào vừa mới tới.

Trong phòng có ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy gạch ô vuông trước mặt, bên tai thỉnh thoảng còn có thể vang lên tiếng cười quỷ dị rợn người.

Trong đội ngũ còn có một đôi tình nhân khác và một nam sinh đeo kính đi ở phía trước, các cô ở cuối đội ngũ, Nhậm Sơ Tuyết mới vừa đi vài bước, mắt cá chân truyền đến cảm giác kỳ quái.

Cô cúi đầu nhìn, thình lình phát hiện một bàn tay đã khô từ lâu đột nhiên ở dưới gạch vươn ra, bất ngờ không kịp đề phòng bắt lấy chân của cô!

Bình luận (0)

Để lại bình luận