Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có phải Cố Ngưng đang ghen không?

Còn là ghen vì chuyện của một năm trước.

Nghĩ tới đây, trong lòng Nhậm Sơ Tuyết dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó có thể nói thành lời.

Cố Ngưng sẽ vì cô mà ghen tuông, vậy có phải cô ấy cũng có chút thích cô không?

Cũng quan tâm đến cô không?

Trong nháy mắt đó, cảm giác như một cánh cửa sổ đã được mở ra trong căn phòng kín tối tăm, có ánh sáng từ trong cửa sổ lọt vào trong.

Cô vui vẻ đến mức gần như không nhịn được muốn ngâm nga một bài hát.

Thậm chí cả việc nhìn cặp vợ chồng trẻ ở phía trước bọn họ đang hồn nhiên không để ý đây là nơi công cộng mà lớn tiếng cãi nhau cũng đặc biệt cảm thấy thuận mắt. Đám đông ồn ào náo nhiệt, Nhậm Sơ Tuyết kiễng chân, ghé sát vào bên tai Cố Ngưng, giọng nói mềm mại ngọt ngào, nhẹ nhàng bay vào trong lỗ tai Cố Ngưng, chậm rãi hạ xuống.

Cô nói, ”
Nhưng chị không phải người khác.

” ”
Đối với em mà nói, chị là độc nhất vô nhị.

” Trái tim giống như được ngâm trong mật ong, dày đặc lại ngọt ngào.

Cố Ngưng quay mặt đi, chỉ lộ ra đôi tai đỏ như quả anh đào đầu tiên trong mùa xuân, nhẹ nhàng ”

” một tiếng.

Sự ám muội giống như một con sông lẳng lặng chảy xuôi, lặng lẽ bắt đầu trào dâng giữa hai người.

Cả hai đi theo đám đông chậm rãi tiến về phía trước, bởi vì vòng đu quay có giới hạn thời gian hoạt động, vì thế cho dù là khách du lịch có thẻ VIP, cũng phải thành thành thật thật xếp hàng chờ tới lượt. Đợi cho đến khi cuối cùng bọn họ đã bước vào khoang vòng quay, tiếng chuông chín giờ vừa vặn vang lên.

Bánh xe khổng lồ chậm rãi nâng lên, cảm giác không trọng lượng nhẹ khi nó rời khỏi mặt đất nhanh chóng biến mất.

Cùng với vòng đu quay chậm rãi cao dần lên, tầm nhìn cũng dần dần được mở rộng ra phía ngoài, bao quát cho đến khi có thể nhìn thấy hết kênh đào gợn sóng lăn tăn ở phía xa nhất.

Hai bên vòng đu quay đều có ghế ngồi, nhưng hai người ngầm hiểu nhau đều lựa chọn chỗ đứng, tay nắm chặt tay nhau không buông ra.

Nhậm Sơ Tuyết nhìn những tòa nhà, cây cối và thuyền bè đang dần thu nhỏ lại ngoài cửa sổ, sau đó cô chỉ vào một chấm đen nhỏ rồi hỏi Cố Ngưng đó có phải là khu Tây giáo hay không?

Một hồi cô lại hỏi có phải tượng Phật lớn đằng kia có phải là tượng Phật nổi tiếng của Nam Tống không?

Suy nghĩ của cô lại chuyển hướng, cô ngẩng mặt lên hỏi Cố Ngưng vì sao vị Phật Đà kia chỉ điêu khắc cái đầu mà không điêu khắc thêm nữa?

Có phải đến phút cuối cùng mới phát hiện ra thiết kế ban đầu có sai sót, không gian chiếm dụng của đầu quá lớn và không có chỗ để chạm khắc trên cơ thể?

Câu hỏi của cô không có giới hạn, thậm chí ngây thơ đến buồn cười, Cố Ngưng kiên nhẫn nghe, vẻ mặt lại càng dịu dàng hơn nữa, cô ấy nhẹ giọng trả lời cô.

Bất tri bất giác, khi vòng đu quay sắp quay đến điểm cao nhất thì đột nhiên, bầu trời đêm sáng rực như ban ngày, sau đó, những tiếng động lớn nối tiếp nhau nổ vang bên tai.

Bầu trời giống như màu nước bị đánh đổ, muôn tía nghìn hồng đan xen rực rỡ, pháo hoa từ bên cạnh kênh đào bay lên trời, lên tới chỗ cao nhất, bùm một tiếng, hoa phù dung nở rộ trong thời khắc ngắn ngủi, rồi lập tức tan biến, cuối cùng hóa thành thác nước chứa đầy sao trời bay thẳng xuống, rơi vào nhân gian.

Nhậm Sơ Tuyết hưng phấn kêu lên một tiếng: ”
Cố Ngưng, nhìn kìa, bên kia đang bắn pháo hoa.

” Cô nhìn pháo hoa long trọng ở bên ngoài cửa sổ, Cố Ngưng cũng chăm chú nhìn cô.

Sau một lúc lâu, Nhậm Sơ Tuyết bị pháo hoa yên hoa điểm cao nhất thu hút toàn bộ sự chú ý mới đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô vỗ vỗ đầu mình và quay mặt lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Cố Ngưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận