Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô hơi làm nũng bảo Cố Ngưng, ”
Cố Ngưng, nghe nói điều ước được hứa hẹn ở điểm cao nhất của bánh xe đu quay, cuối cùng sẽ trở thành sự thật đó.

” ”
Cho nên, chúng ta… cũng thử ước xem sao nhé?

” Nhậm Sơ Tuyết vì suy nghĩ ngây thơ của mình mà lo sợ bất an, nhưng Cố Ngưng chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, nhẹ giọng nói ”
Được
“.

Ngoài cửa sổ thủy tinh, pháo hoa rực rỡ chói mắt không ngừng xuyên qua bóng tối, trang trí màn đêm càng thêm lộng lẫy.

Mà bên trong cửa sổ, hai cô gái với cõi lòng đầy thành kính, chắp tay mình lại, nhắm mắt, thành tâm ước nguyện.

Sau khi ước xong, vòng đu quay cũng vừa vặn đi qua điểm cao nhất, bắt đầu dần dần hạ xuống, trong bầu trời đêm, pháo hoa vẫn còn tiếp tục nở rộ.


Cố Ngưng…

Chị, chị ước điều gì vậy?

” Nhậm Sơ Tuyết quay đầu nhìn cô, hai mắt sáng ngời, hai gò má đỏ bừng, không biết là bởi vì hưng phấn, hay là bị pháo hoa trên bầu trời đêm phản chiếu. Ánh mắt Cố Ngưng âm trầm hơn cả màn đêm, cô ấy khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói: ”
Tôi không có điều gì muốn ước nguyện cả.

” Trong phút chốc, Nhậm Sơ Tuyết không nói nên lời, há miệng lại chẳng nói được câu nào.

Ngón tay trái xoắn góc áo lại, mãi cho đến khi góc áo kia chịu không nổi sự tàn phá của cô, nó nhăn nhúm.

Hừ, thế mà cô còn ước nguyện muốn ở bên Cố Ngưng, vào thời khắc lãng mạn này, Cố Ngưng không biết bày tỏ lãng mạn một chút sao?

Ngay cả trai thẳng sắt thép như lớp trưởng Lâm Vũ của cô, cũng biết thổ lộ tình cảm của mình lúc vòng đu quay đi đến nơi cao nhất… hay nói cách khác, là cô đã hiểu lầm, thật ra Cố Ngưng không hề ghen tuông gì cả, cô ấy đối với cô cũng không có ý gì khác, là do cô tự mình đa tình mà thôi chăng?

Người trong cuộc chưa tỉnh táo, giờ phút này cô hoàn toàn lâm vào trạng thái lo được lo mất, trái tim cũng hơi quặn đau theo.

Sự hưng phấn trên gương mặt vừa rồi không còn sót lại chút gì, chỉ còn đôi mày nhíu chặt và đôi mắt hồ ly rủ xuống, còn có đôi môi bị cô vô thức cắn đến trắng bệch. Đột nhiên, cô rơi vào một cái ôm mềm mại.

Cố Ngưng ôm lấy cô, một tay vòng ra sau đầu cô, xấu xa vuốt ve làn da mềm mại sau gáy cô.


Ngứa.
” Nhậm Sơ Tuyết chịu không nổi cầu xin sự thương xót của đối phương.

Cố Ngưng tựa đầu vào vai cô, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng.


Em bé, em thật sự không đoán được ước nguyện của tôi ư?
” ”
Ước nguyện của tôi là, hi vọng tất cả nguyện vọng của em, đều có thể trở thành sự thật.

” Khắp nơi đều tối đen, mãi cho đến khi vòng đu hạ xuống, pháo hoa bên kênh đào đã ngừng lại, nhưng pháo hoa trong tâm trí của Nhậm Sơ Tuyết vẫn còn tiếp tục nở rộ, liên tục và không ngừng dâng lên từ trái tim của cô, xuyên qua lồng ngực, cuối cùng nổ thành một vùng trời hoa lửa trong đầu cô.

Giống như là bước đi trên mây, mặt đất đang trôi về phía sau.

Sau khi đứng xếp hàng trước vòng đu quay trong một tiếng rưỡi đồng hồ, lúc cô trở về, chân của cô vì đứng mà vừa đau vừa tê, cả người hơi run rẩy vì kiệt sức.

Nhưng trái tim lúc nào cũng đập rất nhanh.

Cô không thể nhớ mình đã ngồi ở ghế lái phụ như thế nào.

Bởi vì trong đầu cô đều là Cố Ngưng.

Cô xong đời rồi.

Nhậm Sơ Tuyết gần như không nhịn được muốn che mặt, trong lòng rất thành thật tự phán cho mình tội tử hình. Ở trên xe, cô cũng không ngừng miên man suy nghĩ về chuyện đó.

Trong lúc nhất thời, cô đã nghĩ Cố Ngưng nhất định thích cô, câu nói vừa rồi rốt cuộc có được tính là thổ lộ tình cảm không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận