Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từng gốc cây sồi an tĩnh đứng sừng sững ở hai bên đường rợp bóng cây, giống như những người lính gác canh giữ chốn học đường linh thiêng.

Lúc hai người trở lại trường, đã là mười giờ đêm.

Biết rõ khi mười giờ rưỡi tối, dì quản lý ký túc xá sẽ khóa cửa ký túc xá, nhưng Nhậm Sơ Tuyết vẫn không khống chế được hy vọng con đường này dài một chút, dài thêm một chút nữa.

Bình thường cô cảm thấy con đường này vô cùng dài, giờ đây nó đột nhiên trở nên ngắn đến mức làm cho người ta hoảng hốt.

Lúc đi ngang qua hồ nước nhân tạo, Nhậm Sơ Tuyết đột nhiên lên tiếng, giọng nói bất giác căng thẳng, ”

Cố Ngưng, chúng ta, chúng ta ngồi bên bờ hồ một lát nhé?

” Cố Ngưng đồng ý. Ánh sao dễ dàng xuyên qua khe hở giữa các nhánh cây, chảy dài xuống mặt hồ phẳng lặng, như là vẩy một lớp bột vàng lên mặt nước, ánh sáng vàng lấp lánh trên mặt nước sóng gợn lăn tăn, lung linh xinh đẹp.

Thỉnh thoảng có một con cá Koi màu đỏ dài bằng bàn tay, vẫy đuôi bơi qua, nhảy lên khỏi mặt hồ, làm nước bắn lên tung tóe.

Hai người vai kề vai ngồi trên chiếc ghế dài bên hồ, khoảng cách vô cùng gần, gần đến mức chỉ cần nghiêng đầu là có thể tựa vào trên vai đối phương.

Nhìn thấy cá Koi, Nhậm Sơ Tuyết trong nháy mắt rơi vào hồi ức, không nhịn được phá lên cười.

Cố Ngưng hỏi cô vì sao cô lại cười.

Nhậm Sơ Tuyết giả vờ thoải mái mở miệng nói, ”
Lúc em bảy tuổi, có một buổi chiều trên đường tan học về nhà, em bị lạc đường.

” Cô cố ý bỏ qua nguyên nhân thực sự đã khiến cô bị lạc đường, giọng nói cũng cố gắng không để lộ ra manh mối nào, duy trì lòng tự trọng mong manh của người thiếu nữ.


Lạc đường?

” Lông mày Cố Ngưng nhíu chặt lại với nhau, trong đầu cô ấy hiện lên hình ảnh một Sơ Tuyết bé con nhỏ xíu, đeo cặp sách, mơ hồ đi trên đường phố xa lạ.


Vậy sau đó em đã quay trở về bằng cách nào?

” Giọng nói của Cố Ngưng nghe có chút lo lắng.

Nhậm Sơ Tuyết làm nũng với cô ấy: ”
Chị yên tâm đi.

” ”
Xế chiều hôm đó, em không biết nên đi đường nào, em đi tới trên cầu lớn, ừm, nhà của em hồi đó ở cách cây cầu lớn cũng không xa, nhưng em chưa bao giờ đi tới cây cầu đó, em cũng không biết đường đi, trong lòng em rất hoảng hốt.
” Dừng một chút, cô nói tiếp: ”
Bây giờ nhớ lại, em chỉ nhớ rõ hoàng hôn ngày hôm đó rất đẹp, chân trời bị ráng chiều nhuộm thành màu cam, rồi lại biến thành màu đỏ rực, một vùng trời đỏ như lửa đốt, cuối cùng là màu tím thẫm sâu hun hút, lúc ấy trời sắp tối, em không dám đi xa hơn nữa, bụng cũng bắt đầu réo lên.

” ”
Lúc này, em đột nhiên nhớ tới, trong cặp sách còn có một cái bánh mì nhỏ do giáo viên phát cho vào lúc giữa trưa.

” Trong đôi mắt của Nhậm Sơ Tuyết dường như cũng chứa đầy nước hồ. Ánh nước nhẹ nhàng lay động.


Nhưng lúc đó em cũng rất ngốc,
” Nhậm Sơ Tuyết chỉ vào con cá Koi đang bơi lội trong hồ, ”
Lúc em ngồi ở bên cầu ăn bánh mì, có vụn bánh mì rơi xuống nước, phía dưới có những con cá Koi vây quanh, lắc đầu đong đưa tranh giành thức ăn.


Sau đó em đã vừa khóc nức nở vừa nghĩ, nếu như hôm nay em không thể về nhà được, bị
“Ông Ba Bị”
* bắt đi thì làm sao bây giờ?

Hình như em ăn ổ bánh mì này thì cũng không có tác dụng gì cả.

” *Ông Ba Bị:
Một nhóm người chuyên bắt cóc con nít Nhậm Sơ Tuyết không dám nhìn phản ứng của Cố Ngưng, hai má ửng đỏ, có chút ngượng ngùng.


Vì thế em đã bẻ bánh mì thành hai nửa, từng chút từng chút một đút một nửa còn lại cho cá trong nước, vừa đút, vừa nói, ‘Cá nhỏ à cá nhỏ, vĩnh biệt, các cậu ăn bánh mì của tớ, nhất định phải phù hộ tớ kiếp sau cũng làm một con cá nha’…

Bình luận (0)

Để lại bình luận