Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có phải rất ngốc không?

” Lông mày và ánh mắt của Cố Ngưng giãn ra, nom rất nhu hòa, tựa hồ muốn nói trăm câu vạn chữ với Nhậm Sơ Tuyết, nhưng cuối cùng chỉ biến thành một tiếng thương hại thở dài “
Đúng là rất ngốc.

” Nhưng cô ấy lại thích đồ ngốc này.

Cô ấy bỗng nhiên nói: ”
Để tôi dạy em cách để nhận biết sao Bắc Đẩu.

” Nhậm Sơ Tuyết sững sờ trong giây lát.

Vẻ mặt của Cố Ngưng lại cực kỳ nghiêm túc, chỉ vào bầu trời đầy sao ở chân trời, dịu dàng nói: ”
Em nhìn xem, từ ngôi sao này đi xuống, có phải có thể nối liền thành hình một cái thìa không? Đây chính là Bắc Đẩu Thất Tinh.

” Nhậm Sơ Tuyết nhìn theo hướng cô ấy chỉ, nhìn thật lâu, mới mơ hồ có thể nhìn ra hình dạng của một cái thìa.


Hai ngôi sao trong chiếc thìa này, Thiên Xu và Thiên Tuyền nối liền nhau, kéo dài thêm năm lần về phía trước, ừm, ngôi sao này, cũng chính là sao Bắc Đẩu.

” Cố Ngưng rất kiên nhẫn dạy cô.

Sợ cô nghe không hiểu, Cố Ngưng dùng điện thoại di động chụp một tấm bản đồ sao phóng to, trực tiếp mở chế độ hình vẽ vẽ nguệch ngoạc lên đó, sau đó nối liền Bắc Đẩu Thất Tinh lại, quả nhiên, vẽ lên như vậy trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều.

Cố Ngưng lại dạy cô một phương pháp khác đó là dùng chòm sao Cassiopeia để nhận biết sao Bắc Đẩu, cùng với phương pháp đơn giản hơn là trực tiếp quan sát bằng ứng dụng bản đồ sao.

Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn bị đánh bại bởi câu hỏi kỳ lạ mà Nhậm Sơ Tuyết đưa ra.


Nếu không có ngôi sao nào thì sao?

” ”
Em phải làm gì nếu lúc đó em không thể nhìn rõ ngoài tự nhiên do không có kính?

” ”
Mất điện thoại thì sao?

” ”
Em nên làm gì nếu năm lần ước tính đường đi bằng mắt thường là sai?

” …

Vân vân và mây mây.

Cố Ngưng dịu dàng nở nụ cười, xoa đầu cô.


Cũng không sao cả, chỉ cần nhớ mang theo tôi đi cùng với em là được rồi, tôi chính là hướng dẫn viên dẫn đường dành riêng cho em.

” Nhậm Sơ Tuyết không nói nên lời.

Mùa đông yên tĩnh và rét lạnh, nhưng máu trong toàn bộ cơ thể dường như đều đang được đun nóng, nhiệt độ càng ngày càng cao, máu chảy vào trái tim, trái tim dường như cũng trở nên nóng bỏng.

Những chiếc lá cây chậm rãi rơi xuống, cuộn tròn và nổi trên mặt nước.

Những chú cá koi sặc sỡ dường như cũng không muốn phá vỡ sự yên tĩnh này, lẳng lặng bơi theo dòng chảy.

Sợi tóc xõa xuống gọn gàng trên trán.

Hai người nhìn nhau.

Nhậm Sơ Tuyết cuối cùng cũng lên tiếng.

Cô ấy nói, ”
Trời có gió…
” …

Lúc Cố Ngưng đưa cô đến dưới lầu ký túc xá, kim đồng hồ cách mười giờ rưỡi chỉ kém sáu phút.

Nhưng dưới lầu còn có mấy đôi tình nhân đang yêu đương nồng nhiệt lưu luyến, không coi ai ra gì đang ôm hôn nhau.

Không hiểu sao, Cố Ngưng và Nhậm Sơ Tuyết nhìn thấy mà mặt đỏ tận mang tai.

Trong hoảng hốt, họ lên tiếng, gần như cùng lúc nói ra một lời.

Cố Ngưng: ”
Ngủ ngon.

” Nhậm Sơ Tuyết:

Ngày mai gặp lại.

” Sau khi nói lời tạm biệt, vẻ mặt của Nhậm Sơ Tuyết như hoa anh đào, không dám nhìn Cố Ngưng thêm một cái.

Thỏ con sợ hãi chạy lên lầu.

Cô chạy một mạch vào ký túc xá lầu ba mới dừng lại, bạn cùng phòng hỏi cô vì sao trở về muộn như vậy, hai ngày nay đi đâu vân vân, toàn bộ cô đều không nghe thấy.

Cô chỉ nghe tiếng con tim mình đập.

Trái tim đập nhanh đến mức cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đánh theo nhịp trống dồn dập. Đầu óc Nhậm Sơ Tuyết choáng váng, bỗng nhiên nhớ tới câu nói ”
Ngày mai gặp lại
” lúc mình tạm biệt, không khỏi xấu hổ che đi đôi gò má nóng bỏng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận