Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A – – cái này cũng quá rụt rè rồi!

Tại sao cô lại nói rõ ra là gặp cô ấy vào ngày mai trời ạ!

Giống như cô cực kỳ muốn gặp Cố Ngưng vậy!

Nghĩ đến đây, toàn thân coo đều nóng bừng lên. Để hạ nhiệt độ, cô quyết định ra ban công hóng gió lạnh, nhằm cho mình tỉnh táo.

Nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khiến cho trái tim cô đập mạnh hơn nữa.

Cố Ngưng vẫn đứng ở dưới lầu, vạt áo khoác nhẹ nhàng đung đưa theo gió đêm, dường như nhìn thấy cô đi ra, cô ấy lập tức vẫy vẫy tay với cô.

Khóe mắt chợt cảm thấy cay nóng, như là có chất lỏng ấm áp gì đó muốn trào ra…

Cố Ngưng vẫn đứng dưới lầu, nhìn chằm chằm bóng lưng Nhậm Sơ Tuyết biến mất ở chỗ rẽ. Đợi một lát, thấy Nhậm Sơ Tuyết chạy ra ban công, cô ấy lập tức vẫy tay tạm biệt cô.

Nó giống như bụi đã lắng đọng trong trái tim tôi.

Cô ấy định đi bộ về.

Bỗng nhiên, một người chạy từ trên lầu xuống, lao vào trong lòng cô giống như một con nai con.

Cơ thể Cố Ngưng đầu tiên cứng đờ, sau đó lập tức thả lỏng.

Cô ấy nhận ra, đây là cô gái của mình.

Hơi thở của Nhậm Sơ Tuyết vẫn còn rất không ổn định, dường như là do vội vã chạy xuống. Đầu ngón tay mềm mại của người thiếu nữ chạm vào gương mặt của cô ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay đỏ bừng lên, cô ngẩng mặt nhìn cô ấy.


Cố Ngưng, trên mặt chị hình như dính thứ gì đó.

” ”
Chị cúi xuống một chút, em nhìn thấy không rõ lắm.

” Đáy lòng của Cố Ngưng khó có thể khắc chế được mà cảm thấy thất vọng: Hóa ra em ấy đi xuống đây chỉ là vì muốn nói với mình chuyện này sao…

Nhưng cô ấy vẫn rất ngoan ngoãn cúi đầu. Đột nhiên, má phải truyền đến cảm giác nóng ẩm.

Thiếu nữ kiễng mũi chân, ôm lấy cổ cô ấy, hôn lên mặt cô ấy.

Trong nháy mắt, toàn thân Cố Ngưng cứng ngắc, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, lần đầu tiên trong đời, cô ấy có cảm giác chân tay luống cuống như thế này.

Nụ hôn ngọt ngào và ngắn ngủi.

Dường như tại khoảnh khắc trước khi dì quản lý ký túc xá đóng cửa lớn, người thiếu nữ lại lộp bộp chạy trở về phòng của mình.

Cố Ngưng sững sờ tại chỗ hồi lâu, mới chậm rãi cất bước rời đi.

Lúc tới cổng trường, bảo vệ có mấy lần do dự muốn nói lại thôi, rốt cuộc nhịn không được chỉ vào má phải của cô ấy, ”
Bạn học, trên mặt của em hình như có… dấu môi?

” Cố Ngưng không thể che giấu nụ cười trên khuôn mặt của mình.


Không phải dấu môi.

” ”
Là dấu niêm phong.

” Chứng minh cô ấy vĩnh viễn thuộc về cô.

Tối hôm đó Nhậm Sơ Tuyết mất ngủ.

Cô nghĩ đến cái ôm ấm áp của Cố Ngưng lúc vòng đu quay đi lên điểm cao nhất, cô nghĩ đến việc ngồi cùng Cố Ngưng trên băng ghế dài bên hồ, Cố Ngưng dạy cho cô cách nhận biết sao Bắc Đẩu, cô nghĩ đến… nụ hôn kia.

Cô nhắm mắt lại, tất cả suy nghĩ hiện tại giống như những chùm pháo hoa, không ngừng cắt ngang qua màn trời đen kịt.

Pháo hoa đã bắn rất lâu trước khi thể lực cạn kiệt không chống đỡ nổi nữa mới rơi vào trong biển rộng và sâu của ý thức.

Sáng hôm sau cô bị đánh thức bởi một tiếng đập dồn dập vào thanh chắn giường “
Sơ Tuyết, đừng ngủ, đừng ngủ!
” Nhậm Sơ Tuyết miễn cưỡng mở mí mắt nặng trĩu, đầu óc còn chưa tỉnh táo, giọng nói cũng là giọng mũi vì còn muốn ngủ.


Nhã Nhã, không phải tiết đầu tiên của buổi sáng nay không có học ư?

Rèm giường bị đối phương thô bạo kéo sang một bên, Đào Nhã Nhã đứng ở bên giường cô, ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt rất nghiêm túc: ”
Có một tin tốt và một tin xấu, cô nghe tin nào trước?

Bình luận (0)

Để lại bình luận