Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hết lần này đến lần khác cõi lòng tràn đầy nỗi chờ mong, cuối cùng lại rơi vào cát bụi.

Trong bốn mươi lăm phút này, cô không đếm được mình đã xem điện thoại bao nhiêu lần, giáo sư hói đầu cũng trừng mắt nhìn cô mấy lần.

Tuần này, cô đã chủ động kết bạn với Cố Ngưng trên wechat. Đúng vậy, mặc dù lúc ở công viên trò chơi cô đã bị Cố Ngưng lấy danh nghĩa sợ lạc đường lần nữa nên cần lưu số điện thoại.

Nhưng trên thực tế, cô còn chưa kết bạn với Cố Ngưng trên wechat.

Thông qua tìm kiếm số điện thoại và kết bạn với tài khoản Wechat của Cố Ngưng, phải mất một lúc lâu sau đối phương mới đồng ý.

Sau đó Nhậm Sơ Tuyết gửi tin nhắn mấy lần, Cố Ngưng luôn trả lời vào lúc tối khuya, có đôi khi sẽ trả lời lúc giữa trưa, có lúc thậm chí phải đợi đến buổi chiều hoặc buổi tối, mới khoan thai trả lời một hai câu.

“Thật ngại quá, lúc sáng tôi phải làm thí nghiệm.”

“Đàn em, hiện tại tôi có chút việc, đợi lát nữa nói chuyện sau nhé.”
…… Đại loại thế.

Nhậm Sơ Tuyết không thể nói rõ bản thân có cảm giác gì, như thể sự lạnh lẽo bên ngoài từ phương diện vật lý chuyển dời đến phương diện tinh thần, từ chủ nghĩa duy vật tiến vào chủ nghĩa duy tâm.* *Ý bảo Cố Ngưng lạnh nhạt quá, Sơ Tuyết buồn từ thể xác đến tinh thần.

Trước khi ấn nút gửi đi, trái tim cô đập nhanh hơn, dòng máu nóng hổi từ trái tim đang đập rộn ràng truyền đến khắp tứ chi bách hài, làm cho cả người cô nóng bừng lên, ngón tay đang run rẩy.

Nhưng câu trả lời của Cố Ngưng như một chậu nước đá, vô tình đổ xuống đầu cô, dập tắt đi tất cả những ảo tưởng lãng mạn và viển vông của cô.

Cố Ngưng thật sự bận rộn hay là…

Chị ấy chỉ đơn giản là không muốn quan tâm đến cô nữa?

Có phải lúc trước cô chủ động hôn cô ấy, quá mức thái quá, Cố Ngưng không thích những bạn nữ quá chủ động chăng?

Hoặc là cô ấy nhìn ra cô đã thật sự rơi vào trong hố sâu tình cảm, cho nên Cố Ngưng không muốn chơi đùa với cô nữa, thật ra từ trước đến nay Cố Ngưng chưa nghĩ tới việc nghiêm túc ở bên cạnh với cô…

Trong lòng cô tràn đầy nỗi bất an và sợ hãi không người nào có thể nói, ở trong khung tin nhắn, cô hết nhập vào rồi lại xóa, thật lâu sau, mới gửi một câu ngắn ngủi.

“Được, vậy chị cứ làm việc đi, em không quấy rầy chị nữa.”
……

Theo không khí lạnh từ phương bắc mạnh mẽ xuôi về phương nam, thứ sáu này, đầu mùa đông của thành phố Z sẽ có mưa lạnh bủa vây đầy trời, mưa phùn lất phất ở trên mặt mang đến cảm giác đau đớn lạnh như băng, trời hỗn loạn, con đường và người trước mắt đều bịt kín một tầng màn che, nhìn không rõ ràng.

Tiếng chuông tan học cuối cùng của buổi chiều vang lên, Nhậm Sơ Tuyết và Đào Nhã Nhã đội mưa trở về ký túc xá, định nấu mì ở trong phòng ăn luôn.

Từ sau khi Đào Nhã Nhã nếm qua tay nghề nấu ăn của Nhậm Sơ Tuyết, cô ấy cũng rất ít đi căn tin ăn, phần lớn là cùng Nhậm Sơ Tuyết nấu đồ ăn ở ký túc xá.

Vừa lên lầu, Đào Nhã Nhã vừa vui vẻ nghĩ. Đợi lát nữa tuyết đầu mùa rơi xuống, cô ấy sẽ thái nhỏ cà chua, thêm tỏi băm, sau đó đổ cà chua vào xào nhuyễn ra nước, lại thêm nước nấu ra một nồi canh đỏ, sau đó phía dưới, bỏ thêm rau xanh và mộc nhĩ, rưới dầu vừng, lại dùng chảo rán nhỏ chiên hai quả trứng gà, chờ mì chín lấy ra khỏi nồi, rắc hành lá lên, xong để thêm một quả trứng gà trên mỳ… Đào Nhã Nhã nuốt một ngụm nước miếng, gần như là khẩn cấp lấy chìa khóa ký túc xá ra chuẩn bị mở cửa.

“I’ll be your lighthouse,I’ll make it okay…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận