Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sơ Tuyết, điện thoại của cậu reo rồi.”
Đào Nhã Nhã vặn chìa khóa, tùy ý nhắc nhở một câu.

Nhậm Sơ Tuyết trong suốt mấy ngày nay vẫn cảm thấy hoảng hốt, giống như có tâm sự gì, được cô ấy nhắc nhở, cô mới hoảng loạn lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy tên người gọi trên màn hình.

Suýt chút nữa cô đã cúp máy.

Là Cố Ngưng.

Cô do dự một chút, vốn định giận dỗi không nhận, nhưng cuối cùng, dục vọng mãnh liệt muốn nghe được giọng nói của Cố Ngưng dễ dàng ngăn chặn lòng tự trọng yếu ớt của cô, cô ấn nút nghe. Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói có chút khàn khàn của Cố Ngưng,
“Tối nay đàn em có tiết không?

Nhậm Sơ Tuyết ngây ra: Làm sao Cố Ngưng biết tối nay cô ấy có tiết?

Sao đột nhiên lại nhắc đến chuyện này?


Có tiết… sao vậy ạ?

” Cố Ngưng dường như đang ở bên ngoài, qua loa điện thoại có thể nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách.

Giọng nói của người phụ nữ mang theo sự mệt mỏi không che giấu được, lại như là làn điệu dịu dàng nhất chảy xuôi bên tai.


Đàn em, chị đang ở ngay dưới lầu.
” “
Chị muốn lên lớp học cùng với em.
” Mưa vẫn rơi.

Xuyên qua điện thoại, tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài đánh vào trong lòng Nhậm Sơ Tuyết, hạt mưa rất dày, dệt thành một tấm lưới lớn màu trắng bạc.

Lưới thu càng lúc càng chặt, chặt đến mức Nhậm Sơ Tuyết cảm giác mình sắp không thở nổi. Đầu óc cô trống rỗng suốt mấy phút, trong hành lang rất lạnh, không khí lạnh lẽo bao phủ dọc quanh cầu thang, hai cánh cửa sổ cuối cùng chưa đóng kỹ cùng với tất cả cơ hội có thể lợi dụng, âm thầm và lặng lẽ men theo mặt đất xi măng, giống như một con rắn tàng hình lắc lư cơ thể, bò lên trên chỗ cô đứng, nhào thẳng lên mặt cô, mang đến cảm giác lạnh lẽo khiến người ta khó chịu đặc trưng của động vật máu lạnh.


Chị ở dưới lầu…

” Nhậm Sơ Tuyết vô tình lặp lại một lần.

Cô bỗng nhiên có rất nhiều ủy khuất muốn lên án, muốn phát tiết, muốn cho đối phương biết.

Nhưng cuối cùng mang theo chút mẫn cảm và cẩn thận của thiếu nữ kia, cô giật giật khóe môi, cuối cùng nhỏ giọng nói một câu, ”
Chị, chị chờ em một chút, bây giờ em lập tức xuống ngay.
” Trong ký túc xá, Đào Nhã Nhã nhìn Nhậm Sơ Tuyết, vẻ mặt suy sụp.

Thế nhưng trong mười phút ngắn ngủi, Nhậm Sơ Tuyết đã trang điểm xong, thay ba bộ quần áo, hỏi cô ấy tận mười lần xem trông cô như thế nào, đáng giận nhất chính là, cho dù cô ấy đã nói trông vô cùng đẹp, Nhậm Sơ Tuyết vẫn lo lắng xoay tới xoay lui trong gương, không ngừng chọn hết quần áo đến quần áo nọ.


Màu này có phải quá chói sáng không?

” “
Cái này có phải hơi trầm lặng không?
” “
Cái này có phải đeo nơ sẽ đẹp hơn không?
” …

Mỗi một bộ, cô đều không hài lòng, mỗi một bộ quần áo khi mua về đều hạnh phúc khôn nguôi coi như trân bảo ở trong mắt cô đều giống như không khí, có vô số khuyết điểm, làm cho cô tâm phiền ý loạn, chỉ ước gì có thể vứt bỏ chúng đi. Đào Nhã Nhã không thể nhịn được nữa, rốt cục bị những suy nghĩ huyên náo của cô đánh bại, mạnh mẽ đẩy Nhậm Sơ Tuyết ra ngoài cửa ký túc xá, vừa đẩy vừa thuận tay xách một chiếc mũ nồi màu trắng từ trong tủ quần áo mở rộng của cô lên đội lên đầu cô.


Nhậm Sơ Tuyết, mình dám cam đoan, hiện tại toàn bộ học viện ngoại ngữ, không ai có thể tìm ra nữ sinh nào đẹp hơn cậu cả!

” Đào Nhã Nhã gọn lẹ đẩy người ra ngoài cửa, lại ném túi xách của Nhậm Sơ Tuyết vào lòng cô.


Cho nên, yên tâm lớn mật đi quyến rũ Cố Ngưng nhà cậu đi, quyến rũ sao cho người ta bị dục vọng đốt cháy ấy, tối nay mình khóa trái cửa, không cho phép cậu trở về ký túc xá, trở về cũng không cho cậu mở cửa!

Bình luận (0)

Để lại bình luận