Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Ngưng ừ một tiếng, tựa hồ nhớ tới chuyện phiền lòng, xoa xoa mi tâm.

“Ừ, gần đây trong khoa đang chuẩn bị một hội nghị học thuật quốc tế, số liệu hội nghị cần dùng xảy ra vấn đề rất nghiêm trọng.

Nhưng đó là thí nghiệm của học trưởng đã tốt nghiệp vào khóa trước, không có biện pháp giải quyết, chỉ có thể lấy ra làm lại, mấy ngày nay tôi luôn ở trong phòng thí nghiệm.”
Hội nghị học thuật quốc tế… nghe có vẻ rất xa vời.

Không hiểu sao, Nhậm Sơ Tuyết bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác lo âu khó tả, cô vẫn luôn biết Cố Ngưng ưu tú, nhưng khi không đặt mình vào vị trí của Cố Ngưng để suy nghĩ, cô lại không có cảm giác lo lắng như thế này này.

Nhưng bây giờ cô đã thích Cố Ngưng, cô không thể tránh khỏi bắt đầu hoài nghi chính mình, bất kể là gia thế hay ngoại hình hay năng lực bản thân, Cố Ngưng đều là người ưu tú nhất, hai người bọn cô có thật sự xứng đôi với nhau không?

Cố Ngưng hoàn toàn có thể tìm được người ưu tú hơn cô, không giống cô, mỗi ngày chỉ muốn quấn quít lấy Cố Ngưng, muốn Cố Ngưng bầu bạn và dịu dàng, vĩnh viễn không biết đủ.

“Sơ Tuyết?”
Cố Ngưng thấy cô ngẩn người, khẽ gọi cô một tiếng.

Nhậm Sơ Tuyết giống như mới bừng tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười căn bản không giống cười cho lắm, giọng nói rất nhỏ, kèm theo chút tự ti không dễ phát hiện.

“…

Học sinh xuất sắc quả nhiên chỉ có thể được ngưỡng mộ bởi những người bình thường như chúng em, thật tuyệt khi có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào sự nghiệp nghiên cứu khoa học mà mình thích.”
Im lặng một lát.

Cố Ngưng bỗng nhiên nhẹ giọng nói:
“Không tốt chút nào…

Lúc tôi làm thí nghiệm, trong đầu đều là em.”
Những nhớ nhung giấu kín cả tuần nay cứ thế nói ra một cách tự nhiên.

Cố Ngưng cảm thấy gò má có chút nóng lên.

Trong phút chốc, cô ấy cảm thấy rất muốn thu hồi những lời này. …

Có khi nào đàn em sẽ cảm thấy mình quá sến súa hay không… Đàn em vừa mới nói như vậy, có phải có nghĩa là em ấy có thiện cảm hơn với người học tập tốt?

Vậy bây giờ cô ấy nói như vậy có khi nào sẽ giống như đang tỏ ra mình rất không chuyên tâm học hành hay không?…

Nhưng những suy nghĩ rối rắm của Cố Ngưng không kéo dài được bao lâu.

Bên tai bỗng nhiên truyền đến hơi thở nóng bỏng, ngứa ngáy.

Nhậm Sơ Tuyết ghé sát vào tai cô thở dốc, nói:
“Ừ, em cũng có… một chút nhớ chị.”
Một chút này không lớn, chỉ bằng kích thước của trái tim.

Ngay tại khoảnh khắc tình cảm mơ hồ trào dâng, một giọng nam trung mang âm hưởng nặng nề từ trên bục phát ra, phá vỡ bầu không khí mập mờ giữa hai người.

“Hai nữ sinh ở hàng thứ hai từ dưới đếm lên, đừng nói chuyện riêng với nhau nữa.”
Ngốc Hà đứng ở trên bục giảng, nâng cái
“bụng bia”
của mình lên, giống như một con gà trống diễu võ dương oai nhưng hói đầu, dùng gậy dạy học chỉ xuống chỗ hàng ghế của hai cô, cuối cùng cũng nói được câu tiếng Trung đầu tiên.

Trong phòng học nhất thời phát ra một trận ồn ào
“Ồ”
, mọi người giống như nghe được mệnh lệnh, đồng loạt quay đầu nhìn hai cô.

Hai mươi tuổi, chính là cái tuổi mà người ta ngồi lê đôi mách nhiều nhất.

Ngốc Hà nói ra một câu đùa giỡn tự mình cho là rất hài hước:
“Hai bạn nữ kia, hai bạn dựng sách lên cao như vậy là vì không muốn nhìn thấy tôi à?”
Cả lớp ở trong lòng không hẹn mà cùng đáp một tiếng
“Đúng vậy ạ.”
Nhậm Sơ Tuyết hết cách, chỉ có thể đặt sách xuống, lộ ra khuôn mặt đỏ bừng, gương mặt của Cố Ngưng cũng đỏ ửng.

Hai người giống như cặp đôi học sinh trung học đang hẹn hò thì bị giáo viên bắt gặp tại trận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận