Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em bé, thả lỏng ra…

Hãy thả lỏng…

Em đừng kẹp chặt quá…”
Nhậm Sơ Tuyết cố gắng thả lỏng, nhưng tư thế nữ ngồi trên dương vật này quá thuận tiện cho dương vật xâm nhập vào sâu hơn, cô chỉ mới hơi thả lỏng lỗ dâm, cơ thể nhanh chóng không thể khống chế mà ngồi hẳn xuống, thoáng cái nuốt lấy toàn bộ dương vật khổng lồ dưới thân.

“Ừ a…

Nó quá sâu…

A thật lớn…

Hu hu hu…”
Hoa huyệt chứa nước mật hoàn toàn bị kéo căng ra, thậm chí dương vật đã đâm tới chỗ sâu nhất trong cung, nước mắt lý trí đọng lại nơi khóe mắt Nhậm Sơ Tuyết không kìm chế được mà trào ra, nhưng ngoại trừ cảm giác đau đớn, khi điểm mẫn cảm bị ma sát, còn mang đến từng đợt khoái cảm như bị điện giật.

Nhưng khoái cảm này không khác gì uống rượu độc để giải khát, lỗ dâm dưới sự kích thích như vậy, ngược lại càng ngứa ngáy dữ dội hơn, khát vọng của người phụ nữ giống như thường ngày, hung hăng đụ cô, đẩy dương vật tiến vào sâu hơn, đụ thẳng đến chỗ cổ tử cung của cô, đưa cô leo lên đỉnh của khoái cảm tột độ.

Cô điên cuồng lắc lư vòng eo lung tung, nhưng lại không đâm được điểm mẫn cảm kia, gấp đến độ hai mắt đẫm lệ, nức nở gọi tên Cố Ngưng.

“Cố Ngưng…

Cố Ngưng…

Giúp em…”
Người phụ nữ thật sự bắt đầu đưa đẩy, không nhanh không chậm chọc vào điểm nhạy cảm của cô, tốc độ chậm chạp tra tấn Nhậm Sơ Tuyết càng thêm khó chịu.

“…

Cố Ngưng, Cố Ngưng…

Nhanh lên một chút…”
Ngay khi cô bị tình dục tra tấn không lên không xuống, như là từ ngoài trời truyền đến một giọng nói.

“Em bé, người trước đây em đã đợi rất lâu là ai?”
Cố Ngưng vừa hỏi, vừa ác liệt dùng sức đẩy lên trên một chút, trực tiếp đẩy đến điểm nhạy cảm nhất mà vừa rồi cô ấy có làm thế nào cũng không chạm tới được.

“A a…

Cố Ngưng…

Chính là nơi đó…”
Nhậm Sơ Tuyết không nhịn được thét chói tai.

Cố Ngưng lại chậm lại, cố ý tra tấn cô:
“…

Rốt cuộc là ai?”
Tính chiếm hữu mạnh mẽ của cô ấy lại lập tức dâng trào, cô ấy hỏi,
“Là người đó tốt hay là tôi tốt hơn?”

“Cố Ngưng, chị là đồ lòng dạ hẹp hòi của… Ừm…”
Nhậm Sơ Tuyết khó nhịn vặn vẹo eo, nuốt nước miếng.

“Ừm, tôi là người lòng dạ hẹp hòi…

Tôi ghen tuông với người bạn gái mình đã chờ đợi thì không được sao?”
Cố Ngưng không đỏ mặt, yên tâm thoải mái nhận lấy đánh giá này, nhấn mạnh ba chữ
“bạn gái mình”
của cô ấy.

Bây giờ hai người chính là người yêu của nhau.

Trong vô số ngày đêm, người khiến cô ấy nhung nhớ đến mức ban ngày thấy nhớ đến cả trong mơ đã thật sự chấp nhận cô ấy, hiện tại cô có thể quang minh chính đại ghen tuông, có thể đúng lý hợp tình chất vấn, cũng có thể yêu cầu trong lòng đối phương ngoại trừ mình ra thì không được nghĩ đến người nào khác.

Nhậm Sơ Tuyết dừng lại một lát, mới do dự nói.

“Là một đàn chị… chị và cô ấy không thể so sánh được…”
Dù sao cô và đàn chị kia thậm chí chưa từng gặp mặt, nhiều nhất chỉ có thể xem như cô đã từng thầm mến người ta.

Cố Ngưng cũng không nghĩ tới sẽ nhận được đáp án này, đôi mắt phượng hẹp dài nguy hiểm nheo lại.

Cô không nghĩ tới là đáp án này.

Người đối phương ngày nhớ đêm mong kia thế mà lại là con gái sao?

Lúc trước cô vẫn luôn nghĩ rằng đối phương chỉ thích đàn ông.

Nhưng…

“không thể so sánh”
nghĩa là sao?

Sơ Tuyết có phải còn nhớ tới người kia hay không?

Vẫn còn yêu thích người kia?

Cho nên cảm thấy mình không xứng để so sánh với
“đàn chị”
của cô?

Rốt cuộc, người đó vẫn là bạch nguyệt quang của cô.

Cho dù cuối cùng hai người họ không ở bên nhau, cô ấy cũng không thể xóa nhòa đi tình cảm của cô dành cho người đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận