Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô… Khương Thanh…”

Ôn Cẩn Mặc và Khương Thanh cùng đi ở trên đường, chỉ là hai người đi cực chậm. Nếu cẩn thận nhìn kĩ, còn có thể phát hiện thanh niên thấp hơn có tư thế đi đường lạ lùng, giống tiểu cô nương mà túm quần áo thanh niên bên cạnh.

“Học trưởng, xảy ra chuyện gì. Đây là chúng ta lần đầu tiên hẹn hò, chơi không vui sao…”

Khương Thanh nghiêng đầu hỏi.

“… Vui vẻ, nhưng mà…”

Ôn Cẩn Mặc vừa nói vừa kẹp chặt mông, bởi vì cậu cảm giác côn thịt giả ở mặt sau sắp rơi ra. Nhưng mà, không được. Căn côn thịt giả này là quà tặng Khương Thanh đưa cho cậu. Là dựa theo côn thịt Khương Thanh làm ra.

Khi Khương Thanh nhét vào có nói qua, hy vọng cậu có thể vẫn luôn mang theo. Không thể để Khương Thanh thất vọng…

Ôn Cẩn Mặc nỗ lực co rút hậu huyệt, ý đồ muốn đem cây gậy nuốt trở lại. Nếu có thể thấu thị thân thể Ôn Cẩn Mặc, là có thể nhìn thấy một cây côn thịt giả thô to đang điên cuồng lắc lư trong tràng đạo non mềm của thanh niên, như muốn đem bụng thanh niên chọc ra một cái động. Nếu hiện tại chỉ có hai người, chỉ sợ Ôn Cẩn Mặc đã có thể buông thả mà túm tay Khương Thanh lớn tiếng rên rỉ đi.

“Chúng ta liền đi thôi, học trưởng muốn đi chỗ nào chơi?”

Khương Thanh giống như không phát hiện Ôn Cẩn Mặc khó chịu mà săn sóc hỏi, còn thay cậu lau mồ hôi làm ướt nhẹp tóc mái. Bởi vì khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Cẩn Mặc thật sự quá mức câu dẫn, bởi vậy cậu hiện tại đeo một chiếc khẩu trang màu đen.

“Ta, ta muốn ngồi xuống… Ô… Ta sắp kẹp không được… Muốn rớt ra…”

Khương Thanh nghe rõ ràng, nhưng hắn lại làm bộ không nghe được câu sau, ôn nhu dắt tay Ôn Cẩn Mặc: “Chúng ta đi uống chút nước đi.”

Ở cửa hàng nước ngồi xuống, gậy trong huyệt liền bị mặt ghế đỉnh sâu, Ôn Cẩn Mặc hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhưng tức khắc liền bởi vì tâm trạng thả lỏng mà bị khoái cảm như sóng triều đánh cho không thể tự hỏi, chỉ có thể cố gắng ức chế tiếng rên rỉ.

Khương Thanh đặt một cốc lớn nước trái cây tới trước mặt cậu, hơn nữa mỉm cười yêu cầu cậu uống hết. Ôn Cẩn Mặc mơ mơ màng màng ở ghế trên kiệt sức ức chế dục vọng cao trào, căn bản không để ý xem Khương Thanh nói cái gì, chỉ như rối gỗ ngoan ngoãn làm theo.

Trong miệng ngọt thanh vị nước trái cây, cậu nhanh chóng uống xong. Thẳng đến lúc này Ôn Cẩn Mặc mới ý thức được, ly nước trái cây này có bao nhiêu lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận